Thơ Trương Trọng Nghĩa
Apr
1

Cày đồng đang buổi ban trưa(*)
Mồ hôi ba rơi thánh thót
Mùa khát...
Những trưa đổ lửa
Hạt gieo vào đất chẳng nảy mầm xanh.
Feb
26

Trên chiếc bình hoa cô độc
Sáng nay chợt nở đóa xuân ngời…
Là bình minh ríu rít tiếng chim bên cửa sổ phòng tôi
Là mắt tháng giêng trong vắt
Là thoang thoảng hương xuân dìu dặt
Là môi em sóng sánh nụ mai vàng
Nov
27

Con đường dắt tôi đi về phía nỗi nhớ
Hàng cây mùa cũ xanh ngút ngàn
Chuyến xe nhọc nhằn chở đầy nắng gió
Trôi giữa miền ký ức thênh thang...
Sep
26

Bồng bềnh trôi giữa cơn say
Lòng như quán vắng đong đầy niềm đau
Ngoài trời sầm sập mưa mau
Từng chung rượu lạt rót vào lòng đêm
Sep
22

Chẳng nhớ được gì về giấc mơ đêm qua
Khi tỉnh dậy chỉ mình tôi giữa căn phòng trống
Ai đã mang giấc mơ tôi đi hay giấc mơ đã tự rời bỏ trong đêm nhật thực
Dấu tích chỉ còn lại những vết trầy xướt nơi lồng ngực căng đầy
Sep
1

Còn điều gì vẫn chưa nói hở em
Mà dã quỳ cứ nở vàng từng con dốc nhớ?
Mùa mùa đi qua
Anh còn mắc nợ
Giữa mênh mông một tiếng em cười
Aug
29

Những hàng cây chất chứa trong lòng bao bí ẩn
Đứng liêu xiêu bên buổi chiều u ám
Một ngày khi cơn gió mang đi những đám mây phiêu lãng
Chiếc lá âm thầm cùng nỗi nhớ xanh xao






