<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Trương Trọng Nghĩa's blog]]></title> 
<link>http://www.trongnghia.info/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nhật ký cho những ngày bình thường...]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Trương Trọng Nghĩa's blog]]></copyright>
<item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?69</link>
<title><![CDATA[Chùm thơ đoạt giải cuộc thi thơ ĐBSCL lần IV-2009]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 23 Feb 2010 01:45:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?69</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://thotre.com/uploads/News/pic/small_1266804627.thotre.jpg" border="0" /><br /><br />Cuộc thi thơ ĐBSCL lần IV-2009 đ&atilde; nhận được 915 b&agrave;i (một số b&agrave;i phạm quy đ&atilde; loại ra) của 255 t&aacute;c giả ở khu vực ĐBSCL. 915 b&agrave;i (một số b&agrave;i phạm quy đ&atilde; loại ra) của 255 t&aacute;c giả ở khu vực ĐBSCL. 15h 00&rsquo; ng&agrave;y 20/2/2010 tại Li&ecirc;n hiệp c&aacute;c Hội Văn học Nghệ thuật TP. Cần Thơ, Ban tổ chức v&agrave; Ban Chung khảo cuộc thi thơ ĐBSCL đ&atilde; họp x&eacute;t kết quả cuộc thi.&nbsp;TrongNghia.Info xin giới thiệu c&ugrave;ng bạn đọc ch&ugrave;m thơ đoạt giải cuộc thi n&agrave;y. Do chưa nhập liệu kịp n&ecirc;n ch&uacute;ng t&ocirc;i chỉ giới thiệu 3/5 t&aacute;c phẩm đoạt giải Khuyến kh&iacute;ch. <br /><br /><p><strong>TRĂNG NGHẸN<br /></strong><em>(Giải Nhất)</em></p><p>Mẹ sinh t&ocirc;i v&agrave;o một đ&ecirc;m rằm mưa gi&oacute; ng&agrave;y xưa,<br />L&uacute;c ch&agrave;o đời đ&atilde; lỡ hẹn c&ugrave;ng vầng trăng vi&ecirc;n m&atilde;n.<br />V&ugrave;ng tản cư hồi nầy ruộng hoang nh&agrave; trống,<br />Rước được b&agrave; mụ vườn, ngoại cực trần th&acirc;n.</p><p>T&ocirc;i lớn trong qu&ecirc; m&ugrave;a như c&acirc;y tạp vườn hoang,<br />Bảy tuổi biết leo lưng tr&acirc;u, kh&ocirc;ng từng ngồi xe đạp.<br />Kh&ocirc;ng biết lời bải bu&ocirc;i để mua l&ograve;ng người kh&aacute;c,<br />N&ecirc;n thua thiệt cả đời v&igrave; kh&ocirc;ng thể dối lừa ai.</p><p>Ngơ ng&aacute;c buổi ra th&agrave;nh, trước cuộc sống đua chen,<br />Mười năm sau chưa gội rửa cho m&igrave;nh th&agrave;nh d&acirc;n chợ.<br />Lớp ph&egrave;n hết b&aacute;m ch&acirc;n, nhưng chất ch&acirc;n qu&ecirc; vẫn c&ograve;n đ&oacute;,<br />T&ocirc;i tranh thủ những th&aacute;ng h&egrave;, th&iacute;ch về lại thăm qu&ecirc;.</p><p>B&egrave; bạn theo đu&ocirc;i tr&acirc;u một thời, mơ ước nh&igrave;n t&ocirc;i,<br />Tưởng t&ocirc;i tho&aacute;t kiếp ng&agrave;i, nhởn nhơ h&oacute;a bướm.<br />T&ocirc;i nh&igrave;n vẻ hồn nhi&ecirc;n của đ&aacute;m bạn xưa th&egrave;m qu&aacute;,<br />Cộng một ch&uacute;t ph&ugrave; hoa đ&acirc;u th&ecirc;m lớn t&acirc;m hồn.</p><p>Mỗi lần về qu&ecirc; b&egrave; bạn cũ lại vắng hơn,<br />G&aacute;i mười bảy đ&atilde; lấy chồng, trai hai mươi đ&ograve;i vợ.<br />C&ocirc; bạn xưa n&aacute;ch con ngang nh&agrave; mua chịu rượu,<br />Đ&ocirc;i mắt ướt một thời bẻn lẻn ng&oacute; b&agrave;n ch&acirc;n.</p><p>X&oacute;m b&ecirc;n s&ocirc;ng nhiều c&ocirc; g&aacute;i rời qu&ecirc;,<br />Về thăm nh&agrave; x&ecirc;nh xang lụa l&agrave; h&agrave;ng hiệu.<br />V&agrave;i căn nh&agrave; x&acirc;y, đổi đời nhờ những đồng tiền b&aacute;o hiếu,<br />Khởi sắc một v&ugrave;ng qu&ecirc; sao nghe c&oacute; ch&uacute;t b&ugrave;i ng&ugrave;i.</p><p>Đồng bằng qu&ecirc; hương t&ocirc;i nhiều c&aacute;i nhất ngậm ng&ugrave;i:<br />Sản lượng l&uacute;a nhiều, v&ugrave;ng c&aacute; ba sa lớn nhất,<br />Đầu tư văn h&oacute;a thấp v&agrave; kh&oacute; ngh&egrave;o cũng nhất,<br />V&agrave; cũng dẫn đầu, những c&ocirc; g&aacute;i lấy chồng xa.</p><p>Chập tối buồn ra nh&igrave;n bến nước c&ocirc; đơn,<br />Vầng trăng vừa l&ecirc;n đ&atilde; bị m&acirc;y mưa vần vũ.<br />T&ocirc;i chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,<br />Vầng trăng nghẹn ho&agrave;i, chưa tỏa s&aacute;ng một v&ugrave;ng qu&ecirc;.</p><p><em><strong>Ho&agrave;i Tường Phong</strong> (Cần Thơ)</em></p><p></p><p><strong>SƯƠNG HỒ</strong><br /><em>(Giải Nh&igrave;)</em></p><p>L&aacute; mỏng như sương<br />Mang cả m&ugrave;a đ&ocirc;ng tr&ecirc;n &aacute;o<br />Chiếc xuồng nhỏ đầy khoang mộng ảo<br />Hảo h&aacute;n,&nbsp; hề&hellip;b&oacute; gối, khoanh tay</p><p>Trời lặng m&agrave; l&ograve;ng l&aacute; lay<br />Ai thả sợi thời gian, c&acirc;u nửa đời tay trắng?<br />Nụ cười vỡ toang<br />M&agrave; b&uacute;ng B&igrave;nh Thi&ecirc;n&nbsp; vẫn lặng<br />Vai giang hồ - t&uacute;i rỗng -&nbsp; mộng đầy trăng&hellip;</p><p>Sương của ng&agrave;n năm<br />Vẫn lạnh như băng<br />B&agrave;n tay ấy<br />Em!<br />Một lần l&agrave;m ta viễn vọng<br />Xua những m&ugrave;a xưa trĩu nặng<br />Ta mang hồn đi rong.</p><p><em><strong>L&ecirc; Thanh My</strong> (An Giang)</em><br />&nbsp;</p><p><br /><strong>Đ&Ocirc;I&nbsp; BỜ</strong><br /><em>(Giải nh&igrave;)</em></p><p>Anh tr&aacute;ch em:<br /><em>&ldquo;Ở l&agrave;m chi b&ecirc;n kia bờ s&ocirc;ng Tiền&rdquo; *</em><br />Cho nỗi nhớ d&agrave;i như con s&oacute;ng <br />Anh nắng hạ mưa đ&ocirc;ng nại đ&ograve; giang c&aacute;ch trở<br />Em ng&agrave;y gi&ecirc;ng hai ngồi đợi bến s&ocirc;ng chiều<br />Đo thử s&oacute;ng d&agrave;i bao nhi&ecirc;u<br />Để ước chừng nỗi nhớ<br />Ước chừng giữa mu&ocirc;n tr&ugrave;ng s&oacute;ng vỗ<br />C&oacute; ngọn s&oacute;ng n&agrave;o x&ocirc; ta v&agrave;o nhau<br />Đ&ocirc;i bờ khuất sau một d&atilde;y c&ugrave; lao<br />Con s&oacute;ng g&atilde;y l&agrave;m đ&ocirc;i, con s&oacute;ng d&agrave;i kh&ocirc;ng hết<br />N&ecirc;n anh cứ tr&aacute;ch<br />Nỗi đ&ograve; giang</p><p>Khi những sợi d&acirc;y văng<br />ngạo nghễ đưa tay n&iacute;u trời về với nước<br />Em bồi hồi kh&ocirc;ng biết <br />giấu nỗi l&ograve;ng v&agrave;o đ&acirc;u <br />Th&aacute;ng bảy mưa ng&acirc;u<br />Em ra ngồi đếm s&oacute;ng&nbsp; <br />Đếm những chuyến ph&agrave;, ước lượng th&aacute;ng năm</p><p>Cầu x&acirc;y xong, anh, kh&ocirc;ng thấy về thăm<br />Em mới biết<br />Đ&ocirc;i bờ c&aacute;ch nhau t&aacute;m ng&agrave;n ba trăm ba mốt m&eacute;t<br />Bằng chiều d&agrave;i con s&oacute;ng<br />V&agrave;<br />Xa qu&aacute; một tầm tay<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br />------------------<br /><em>* Lời thơ Thanh Vũ</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br /><em><strong>Ng&ocirc; Thị Thu V&acirc;n</strong> (Bến Tre)</em></p><p><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br /><strong>THƯƠNG NHỚ ĐỒNG BẰNG</strong><br /><em>(Giải Ba)</em></p><p>C&oacute; đi đ&acirc;u?<br />Vẫn thương nhớ đồng bằng!<br />Nơi m&agrave; c&acirc;u vọng cổ l&agrave; cội nguồn v&ugrave;ng đất<br />Lắm ng&atilde; bảy ng&atilde; ba quanh co ng&uacute;c ngắc<br />Nơi c&oacute; những con người dạ thẳng ngay như c&acirc;y đước tr&ecirc;n rừng<br />Chặt sấu dưới s&ocirc;ng<br />Đuổi cọp tr&ecirc;n ng&agrave;n<br />Dựng x&oacute;m, dựng l&agrave;ng<br />Dựng những c&ugrave; lao cư d&acirc;n đ&ocirc;ng đ&uacute;c<br />&nbsp;&ldquo;Bẹo&rdquo; của cải l&agrave;m ra giữa thanh thi&ecirc;n bạch nhật<br />Chợ nổi nh&oacute;m tr&ecirc;n s&ocirc;ng<br />Người mua - b&aacute;n rộn r&agrave;ng</p><p>Uống rượu bằng t&ocirc;! Kh&iacute; ph&aacute;ch người đồng bằng,<br />V&aacute;c phảng ch&eacute;m T&acirc;y,<br />Rượt thằng &ldquo;cọp rằn&rdquo; hống h&aacute;ch<br />Ra C&ocirc;n Đảo đấm vỡ mặt thằng cai ngục<br />Người đồng bằng gh&eacute;t kẻ &aacute;c kẻ gian</p><p>Đi bằng xuồng, tam bản, ghe mui<br />Đến với nhau bằng tr&aacute;i tim rộng mở<br />Hạt muối chia đ&ocirc;i, nắm cơm bẻ nửa<br />Một tiếng đờn k&igrave;m x&oacute;t kiếp ly hương</p><p>Nhớ một c&agrave;nh đ&agrave;o phương Bắc ửng xu&acirc;n<br />Thương sắc v&agrave;ng hoa mai ấm l&ograve;ng xa xứ<br />Nụ cười bể trời thật th&agrave; ch&acirc;n chất<br />Giong xuồng ngao du h&aacute;t l&yacute; long đong</p><p>&Ocirc;ng nội một đời quảy n&oacute;p tr&ecirc;n lưng<br />Cha mẹ lang thang kiếp t&aacute; điền ngh&egrave;o khổ<br />C&acirc;u h&aacute;t ru con bềnh bồng c&ugrave;ng lũ<br />Hạt l&uacute;a cựa m&igrave;nh t&aacute;ch vỏ để th&agrave;nh thơ</p><p>Thơ của người đồng bằng - thơ Lục V&acirc;n Ti&ecirc;n<br />Đạo l&yacute; nghĩa nh&acirc;n s&aacute;ng ngời con chữ<br />Lung linh c&aacute;nh lục b&igrave;nh t&iacute;m trời ch&acirc;u thổ<br />Ghe thương hồ ch&egrave;o vụn vỡ vầng trăng</p><p>Đ&ugrave;m bọc bạn b&egrave; kh&ocirc;ng n&oacute;i chuyện nghĩa ơn<br />Trải hết l&ograve;ng c&ugrave;ng nhau cạn chai rượu đế<br />Đ&ecirc;m Thăng Long, một c&acirc;u Kiều rơi lệ<br />Đất Rồng xưa canh c&aacute;nh nỗi niềm!</p><p>Người đồng bằng đ&acirc;u cũng gọi anh em<br />Điệu t&agrave;i tử m&ecirc;nh mang s&ocirc;ng nước<br />Ch&iacute;n d&ograve;ng s&ocirc;ng chống ch&egrave;o xu&ocirc;i ngược<br />Kh&uacute;c h&aacute;t phương Nam gọi nắng đi về</p><p>Cửu Long, Cửu Long ngọt đỏ ph&ugrave; sa<br />Con c&aacute; con t&ocirc;m l&agrave;m n&ecirc;n kỳ t&iacute;ch<br />Người n&ocirc;ng d&acirc;n biết mở cho m&igrave;nh trang web<br />Đưa thương hiệu Đồng Bằng đi khắp năm ch&acirc;u</p><p>Người đồng bằng đứng thẳng m&igrave;nh vươn tới tầm cao<br />Sừng sững giữa biển Đ&ocirc;ng định danh v&ugrave;ng đất<br />Với chiếc &aacute;o b&agrave; ba, đ&ocirc;i m&aacute;i ch&egrave;o khua s&oacute;ng<br />Trong ch&egrave;o c&acirc;u h&ograve; chở gi&oacute; cho trăng</p><p>Lồng lộng c&aacute;nh c&ograve; chở gi&oacute; b&acirc;ng khu&acirc;ng<br />N&oacute;n l&aacute; che nghi&ecirc;ng chở chiều cho nắng<br />Chở l&uacute;a cho đồng, <br />Chở nước cho s&ocirc;ng.<br />Chở tiếng trống c&uacute;ng đ&igrave;nh lễ hội kỳ y&ecirc;n.<br />Ngửa mặt với trăng sao &ocirc;m cả đất trời thấy chật<br />Chở t&igrave;nh y&ecirc;u g&aacute;i trai điệu hu&ecirc; t&igrave;nh dịu ngọt<br />Gi&oacute; mang c&acirc;u h&aacute;t đi.<br />Đ&agrave;n sếu bay về,<br />Đ&ecirc;m đồng bằng gi&oacute; lộng ch&iacute;n cửa s&ocirc;ng.</p><p><em><strong>Thạch Thị Liễu</strong> (Hậu Giang)</em></p><p></p><p><strong>VỀ NH&Agrave; XƯA UỐNG RƯỢU</strong><br /><em>(Giải Ba)</em></p><p>Tưởng chừng như l&acirc;u lắm<br />Mới gặp lại anh m&igrave;nh<br />Mời nhau chung rượu nhạt<br />Sẻ chia một ch&uacute;t t&igrave;nh</p><p>Anh một đời lận đận<br />Vợ qu&ecirc; đ&agrave;n con thơ<br />Chữ nghĩa xưa tr&ocirc;i cả<br />Theo con nước tr&agrave;n bờ</p><p>C&oacute; mấy con c&aacute; bự<br />Đem về biếu cha gi&agrave;<br />Cọc cạch xe đạp cũ<br />Nắng ch&aacute;y đường xa xa</p><p>Ta m&ograve;n tay thơ ph&uacute;<br />Nắng kh&ocirc;ng tới lưng trần<br />Về thăm cha tay trắng<br />Nh&igrave;n anh m&agrave; rưng rưng</p><p>Vẫn c&aacute;i cười h&agrave;o sảng<br />Anh khen thơ em m&igrave;nh<br />Nh&agrave; ta nhờ c&oacute; ch&uacute;<br />Con ch&aacute;u phần hiển vinh</p><p>Tay n&acirc;ng chung rượu nhạt<br />Nghe đắng cả tim m&igrave;nh<br />Anh biết đ&acirc;u thơ ph&uacute;<br />Chợ đời giờ rẻ khinh</p><p>Bao năm hao giấy mực<br />Vợ con vẫn nhọc nhằn<br />Thơ n&agrave;o n&oacute;i hết được<br />C&aacute;i nghĩa t&igrave;nh trăm năm</p><p>Chiều nay ngồi uống rượu<br />M&aacute;i nh&agrave; xưa năm n&agrave;o<br />Anh em đường phi&ecirc;u bạt<br />Hội ngộ n&agrave;o biết đ&acirc;u</p><p>Tiễn anh về nơi ấy<br />Ta nh&igrave;n theo ngậm ng&ugrave;i<br />Chiều ng&atilde; v&agrave;ng trang giấy<br />B&oacute;ng một m&igrave;nh ta tr&ocirc;i.</p><p><em><strong>Nguyễn Trung Nguy&ecirc;n</strong> (Cần Thơ)</em></p><p><br /><strong>H&Igrave;NH NHƯ</strong><br /><em>(Giải Ba)</em></p><p>H&igrave;nh như phố phường che ph&iacute;a lưng t&ocirc;i<br />Ph&iacute;a hoang rậm h&oacute;a chằn tinh trong cổ t&iacute;ch<br />Đầu bị ch&eacute;m văng mọc&nbsp; trăm đầu kh&aacute;c<br />Ba t&ocirc;i l&agrave;m c&acirc;y phảng c&ugrave;n tới sống lưng<br />Nh&igrave;n ruộng m&igrave;nh thuốc thang ngữa sấp<br />Dựng đốm lửa trong bựng kh&oacute;i thuốc giồng um kh&eacute;t<br />Lật chiều đứng l&ecirc;n v&otilde;ng vấp v&agrave;o ch&acirc;n&hellip;</p><p>C&oacute; m&ugrave;a trời thấp đất gần<br />M&acirc;y ướt nặng m&agrave;u ch&igrave; x&ocirc; d&agrave;i tiếng sấm<br />Mưa nhảy lụt nhận c&aacute;nh đồng bất tận<br />Nửa khuya giật m&igrave;nh bỏ ngủ nước t&aacute;p lưng<br />Ba m&aacute; t&ocirc;i b&ecirc;n ngọn đ&egrave;n phật gi&oacute; đợi hết đ&ecirc;m<br />&Ocirc;m b&igrave;nh minh lặn m&ograve; m&ugrave;a m&agrave;ng bồng b&ecirc;nh trong ch&acirc;n s&oacute;ng<br />Mang chiều lạnh về nh&agrave; bằng m&aacute;i dầm bơi quẩn<br />Đầm đ&igrave;a xuồng l&uacute;a nh&uacute; mộng nước ng&acirc;m</p><p>C&oacute; năm đất nẻ ch&acirc;n chim <br />S&acirc;u rầy bay v&agrave;o giấc mơ&nbsp; l&agrave;m &aacute;c mộng<br />C&acirc;y nhang đỏ nơi &ocirc;ng b&agrave; độ lượng<br />Ba t&ocirc;i vẫn&nbsp; &aacute;o quần&nbsp; cho những h&igrave;nh rơm<br />Giận c&aacute;nh&nbsp; tay g&acirc;n nổi b&ugrave;a kh&ocirc;ng nổi ph&eacute;p linh <br />L&uacute;a rối m&igrave;nh&nbsp; l&eacute;p b&ocirc;ng dưới ch&acirc;n rừng cỏ dại<br />Qu&ecirc;n&nbsp; trời nắng đổ sao <br />M&aacute; t&ocirc;i l&agrave;m chiếc liềm cong&nbsp; ch&uacute;i nơi kh&ocirc; nức</p><p>Tuổi thơ t&ocirc;i long lanh trong mồ h&ocirc;i mẹ cha kh&ocirc;ng kịp vuốt<br />M&aacute; dạy vỡ l&ograve;ng l&uacute;a gạo ngọc trời cho<br />Biết c&uacute;i lượm từng hạt cơm lỡ rớt <br />C&aacute;nh đồng cho t&ocirc;i tung tăng x&aacute;ch đầy th&ugrave;ng mơ ước<br />Chụp bắt lấm lem vũng c&aacute; cạn chạy b&ugrave;n<br />Đĩa vấp với cắn no t&ocirc;i l&uacute;c n&agrave;o tự rớt<br />Chỗ m&aacute;u tu&ocirc;n th&agrave;nh&nbsp; dấu ấn nhớ đời<br />Gan dạ rớt lại c&aacute;nh đồng v&agrave;o nh&agrave; &ograve;a kh&oacute;c !</p><p>T&ocirc;i nhoi nh&oacute;i về nơi xa khuất<br />L&uacute;c con dế lạc trong bồn hoa trước nh&agrave; nức nở đ&oacute;i cỏ non<br />T&ocirc;i xỏ ch&acirc;n v&agrave;o gi&agrave;y theo phố x&aacute; điệu đ&agrave;ng<br />Kh&ocirc;ng c&ograve;n gặp ch&uacute;t ph&egrave;n xả đất tr&ocirc;i gh&eacute; nằm kh&oacute;e m&oacute;ng<br />Con tr&acirc;u đất nung đứng buồn b&ecirc;n g&oacute;c tường bong v&ocirc;i trắng<br />Bụi ngập lưng d&agrave;nh s&aacute;o đậu v&eacute;o von<br />Bữa ăn ch&ecirc; c&aacute; ch&ecirc; cơm<br />Người th&acirc;n t&ocirc;i nh&igrave;n đ&acirc;u đ&acirc;u b&ecirc;n ngo&agrave;i g&otilde; đũa !</p><p>H&igrave;nh như kh&ocirc;ng ai c&ograve;n chờ t&ocirc;i đ&acirc;u đ&oacute; nữa<br />Nơi c&aacute;nh đồng vắt sức nu&ocirc;i t&ocirc;i<br />Nơi mẹ cha tận lực tận đời<br />Vuột tu?i tho&nbsp; đẫm m&ugrave;i b&ugrave;n m&ugrave;i đất<br />Vuột&nbsp; mộc mạc người qu&ecirc; quanh năm ch&acirc;n&nbsp; qu&ecirc;n d&eacute;p guốc&nbsp; <br />T&ocirc;i l&agrave;&nbsp; c&acirc;y phảng chiếc liềm kh&ocirc;ng giống mẹ cha<br />Tự triển l&atilde;m m&igrave;nh giữa chốn ph&ugrave; hoa<br />Phố phường lạnh l&ugrave;ng v&acirc;y t&ocirc;i &ugrave;a v&agrave;o mục s&eacute;t !</p><p><em><strong>Phạm Nguy&ecirc;n Thạch</strong> (An Giang)</em></p><p><br /><strong>ĐIỀU C&Ograve;N LẠI TR&Ecirc;N C&Aacute;NH ĐỒNG</strong> <br /><em>(Giải KK)</em></p><p>C&oacute; phải l&agrave; con tr&acirc;u trong b&agrave;i vỡ l&ograve;ng mở đất<br />L&agrave; nắm cơm kh&ocirc; trưa nắng x&eacute; đỉnh đầu<br />L&agrave; tiếng m&ugrave;a v&oacute;i vọng lại đ&ecirc;m s&acirc;u<br />Con nước lớn c&aacute; trườn v&agrave;o ruộng hạn<br />Lạch n&ocirc;ng nhỏ bất ngờ th&agrave;nh mương lớn<br />Mưa tr&agrave;n về chới với một vầng trăng&hellip; <br />&nbsp;<br />C&oacute; phải chiếc khăn rằn cổ&nbsp; t&iacute;ch cứ băn khoăn<br />Kh&ocirc;ng cơn gi&oacute; qu&agrave;y về lưng &aacute;o mẹ<br />Kh&ocirc;ng cơn gi&oacute; đẩy diều d&acirc;ng mắt trẻ<br />Đ&agrave;n chim bay đi l&acirc;u chưa thấy quay về<br />Lật&nbsp; đất c&agrave;y nghe mặn r&aacute;t con ngươi<br />Rơi&nbsp; xuống đ&oacute; th&aacute;ng năm d&agrave;i. Rơi xuống đ&oacute;&hellip; <br />&nbsp;<br />C&oacute; phải ven đ&ecirc; l&agrave; những nấm mồ&nbsp; xanh cỏ<br />Từ bao năm y&ecirc;n ả khuất ven rừng<br />Từ bao m&ugrave;a qu&ecirc;n l&atilde;ng bước d&acirc;n qu&acirc;n<br />Chen m&aacute;u lửa c&ugrave;ng m&agrave;u cờ x&ocirc;ng tới&hellip;<br />C&oacute; khi đ&oacute; cũng l&agrave; mả&nbsp; mồ ngoại , nội<br />Người&nbsp; đang đi trong xi&ecirc;m &aacute;o oai h&ugrave;ng ! <br />&nbsp;<br />C&oacute; phải n&eacute;n hương về ẩn dưới hi&ecirc;n nh&agrave;<br />Gi&ocirc;ng s&eacute;t phạt lả ngọn dừa canh đất<br />Lời nguyền y&ecirc;u đương bỗng h&oacute;a th&agrave;nh sự thật<br />Đ&aacute;m rước d&acirc;u đi bộ mấy giang đ&ograve;<br />Gi&agrave; với gi&agrave; nhắc chuyện sắp ph&ocirc;i pha<br />Ai&nbsp; khắc hết cuộcđời l&ecirc;n tảng đ&aacute; ? <br />&nbsp;<br />C&oacute; phải b&agrave;i vọng cổ c&ograve;n về nương m&aacute;i rạ<br />Lẻn v&agrave;o hương l&uacute;a ch&iacute;n rộ c&aacute;nh đồng<br />M&ugrave;a hoa tr&agrave;m x&otilde;a trắng mặt d&ograve;ng k&ecirc;nh<br />Nghe tan t&aacute;c tiếng thở d&agrave;i ray rứt<br />Đ&ecirc;m l&aacute; reo rặng tr&acirc;m bầu thao thức<br />Đi giữa qu&ecirc; hương y&ecirc;u trăm mối v&ocirc; h&igrave;nh ! <br />&nbsp;<br />Những chuyến xe từ gi&atilde; c&aacute;nh đồng<br />Tr&ecirc;n th&aacute;p phố nh&igrave;n d&ograve;ng người lao tới<br />Tr&ocirc;ng đ&aacute;m ph&ugrave; v&acirc;n huyền hư&nbsp; biến đổi<br />Đ&ocirc;i mắt bới l&ecirc;n lặng ngắt tia nh&igrave;n<br />Nơi- đ&acirc;y- c&ograve;n- lại- c&aacute;nh- đồng<br />L&agrave;&nbsp; k&yacute; ức dắt nhau đi truyền kiếp&hellip; </p><p><em><strong>Đ&ocirc;ng Triều</strong> (An Giang)</em></p><p><br /><strong>NẮNG Đ&Atilde; K&Ecirc;U CHIỀU<br /></strong><em>(Giải KK)</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br />Về th&ocirc;i,<br />Nắng đ&atilde; k&ecirc;u chiều<br />Lay phay t&oacute;c trắng<br />Li&ecirc;u xi&ecirc;u b&oacute;ng h&igrave;nh .<br />Về th&ocirc;i,<br />Soi dấu ph&ugrave; sinh<br />Quẩn quanh cũng một ch&uacute;t t&igrave;nh<br />Lạ quen.<br />Mơ hồ, đất Mẹ gọi t&ecirc;n<br />Đồng xanh ng&uacute;t ng&aacute;t<br />S&oacute;ng duềnh b&atilde;i n&acirc;u.<br />Nghe tim nh&oacute;i một dầm đau<br />H&igrave;nh như hạt bụi<br />Rơi v&agrave;o v&ocirc; thanh .<br />Ừ, th&igrave; về với c&otilde;i m&igrave;nh<br />Bao dung b&ugrave;n đất&nbsp; lặng thinh kh&oacute;c cười.<br />Quỳ b&ecirc;n gối Mẹ ngậm ng&ugrave;i&hellip;</p><p><em><strong>L&ecirc; Minh T&acirc;n</strong> (Vĩnh Long)</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; </p><p><strong>QU&Ecirc; CŨ B&Acirc;NG KHU&Acirc;NG</strong><br /><em>(Giải KK)</em></p><p>Chiều nay c&oacute; kẻ xa qu&ecirc;<br />về thăm l&agrave;ng cũ<br />đứng cặm ch&acirc;n b&ecirc;n h&agrave;ng lu m&aacute;i v&uacute;<br />b&acirc;ng khu&acirc;ng&hellip;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ***<br />Bầy vịt trời l&ocirc;ng t&iacute;a chở tuổi thơ bay đi<br />trang cổ t&iacute;ch buồn thiu nằm im trong g&oacute;c tủ<br />thằng B&iacute;, thằng Bầu, con Hường, con Thương, B&eacute; Gai, B&eacute; Nhỏ&hellip;<br />bỏ lại giấc mơ c&ocirc;ng nương, ho&agrave;ng tử<br />c&oacute; chồng, c&oacute; vợ <br />đ&ugrave;m đề con, đ&ugrave;m đề&nbsp; nợ<br />ly hương về phố l&acirc;u rồi.</p><p>Chạy rong một m&igrave;nh tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng mồ c&ocirc;i<br />th&agrave;nh kẻ lạ giữa m&ugrave;i rơm rạ cũ<br />con dế than cũng bỏ l&agrave;ng l&ecirc;n phố<br />g&aacute;y te te b&agrave;i ca đặc sản<br />qu&ecirc; m&ugrave;a lạc điệu cống&hellip;xự&hellip;xang&hellip;<br />đồng vẫn rộng m&ecirc;nh m&ocirc;ng<br />sao kh&ocirc;ng c&ograve;n chỗ cho lung hoang, đ&igrave;a cạn<br />con V&iacute;, con Th&aacute; th&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n ghẹ sừng, nhơi cỏ<br />cho rặng tr&acirc;m bầu thương nhớ kh&uacute;c ca dao&hellip;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ***<br />&Agrave;&hellip;ơi,<br />gi&oacute; đưa cọng cải về đ&acirc;u<br />chiều nay bấc lạnh lao xao một m&igrave;nh<br />t&ocirc;i hứa với em điệu l&yacute; chung t&igrave;nh<br />sao em bỏ lại m&aacute;i đ&igrave;nh l&agrave;ng ta<br />&Agrave;&hellip;ơi,<br />đ&igrave;nh ta c&oacute; một c&acirc;y da<br />sắc phong c&ocirc;ng đức tới ba &ocirc;ng Thần<br />mỗi năm mở hội hai lần<br />em năm bảy bận hẹn gần, hẹn xa<br />giờ đ&igrave;nh c&ograve;n c&oacute; c&acirc;y da<br />&Agrave;&hellip;ơi,<br />v&agrave; th&ecirc;m một g&atilde; phương xa mới về.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ***<br />Chiều nay c&oacute; kẻ xa qu&ecirc;<br />về thăm l&agrave;ng cũ<br />đứng cặm ch&acirc;n b&ecirc;n h&agrave;ng lu m&aacute;i v&uacute;<br />b&acirc;ng khu&acirc;ng&hellip;<br />Th&egrave;m ngụm nước trong veo cơn mưa đầu m&ugrave;a ẩm mục m&ugrave;i m&aacute;i l&aacute;<br />ngai ng&aacute;i thơm đồng đất qu&ecirc; nh&agrave;.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ***<br />Chiều nay<br />c&oacute; kẻ<br />lại đi xa&hellip;</p><p><em><strong>H&agrave; Ngọc Trảng</strong> (Vĩnh Long)</em></p><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?62</link>
<title><![CDATA[Mùa săn cá nục - Truyện  ngắn của Trần Minh Hợp]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 08:11:06 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?62</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://www.thotre.com/uploads/News/pic/1248616225.nv.jpg" target="_blank"><img src="http://www.thotre.com/uploads/News/pic/1248616225.nv.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Làng Nục mấy đời nay nổi tiếng về nghề săn cá nục. Người làng Nục kéo lưới, đi thúng chai tà tà, đến mùa săn cá nục mới làm thiệt. Lúc ấy mới đưa ghe lớn đi khơi. Mấy mùa giông nổi, cá nục vẫn theo ghe về bờ đều đều. Cái nghề đã đi từ trong ruột làng Nục đi ra...<br/><br/>Cá nục làng Nục, con nào con nấy mập tròn. Con mắt tươi trong, lao láo, nhìn là muốn thịt. Mình mẩy bóng lưỡng, cứng ngắc, gân xanh rõ mồn một. Mấy ngày khơi ròng mà vẫn nằm giãy đành đa đành đạch... Một mùa khơi xa, là làng Nục tưng bừng tiệc cá nục. Cá nục hấp cuốn bánh tráng, rau xà lách, chấm nước mắm tỏi ớt là ngon bá cháy. Thịt cá ngọt sớt như là ăn đồ sống. Cá nục kho nước dừa, cơm dừa cứng cậy. Cá nục nướng ăn với cơm cháy thơm phức. Mắm cá nục chiên, lấy cà tím chấm. Một miếng cà ăn đậm đà đến ba chén cơm. Nước mắm nhĩ cá nục cũng đâu thua gì nước mắm nhĩ cá cơm, cũng ngọt lự, cũng thắm tình mùi biển quá trời. Chó mèo làng Nục cũng có phước, ăn xương cá, đầu cá nục thay cơm thừa chán chê.<br/><br/>Gió thổi mạnh, tính lưng lửng năm là đến mùa săn cá...<br/><br/>Đêm trước ngày khơi, làng Nục đỏ đèn. Một người một công một chuyện, chu đáo cho buổi sớm mai. Cụ già thì vá lưới. Mấy miếng lưới đợt khơi vừa rồi, cá dữ cắn nát bét, không vá kỹ, cứng cáp là cá nục chui đi hết trơn. Đàn bà thì đi mua thịt thà, rau gạo, đường muối, than cộ, rượu đế, thuốc lá, thuốc nhức đầu, sổ mũi... Con gái thì đi mua đá bào ủ cá nục, bánh ngọt, kẹo, sữa, cà phê... Con nít don don thì cầm can đi xách nước ngọt... Nói chung là đủ để sống đầy đủ trong những ngày lênh đênh nước biển. Đàn ông, con trai thì không rượu chè trai gái, ngủ sớm để sức cho chuyến ghe đi lâu lắm mới về...<br/><br/>Vô mùa cá nục là dân làng Nục “hành quân” qua mấy cái làng xã lân cận lùng tàu dừa tươi. Tàu dừa xanh ngắt, lá tươi là hút bọn cá nục ghê lắm. Cá nục mê lá dừa như trai mê gái đẹp, gái mê trai giỏi giắng, đa tài. Nhác thấy tàu dừa lửng lửng giữa đường bơi, cá nục rủ chui vô cả đàn làm ổ, ăn chơi quẫy nước, đâu biết phận mình long đong. Cái mùi tàu dừa như mùi nước hoa hàng hiệu, ngửi một lần là muốn ngửi lần thứ hai, thứ ba, cả đàn cá nục cùng mụ mị. Thả tàu dừa, đợi dăm ba cữ rượu đế, cà phê là phắng lưới kéo cá mệt nghỉ. Quăng cá vô hầm đá lạnh, nhổ neo về đất liền... Chiều chiều, xe Đa-su chở tàu dừa xanh lè đường vô làng. Biển xanh lá dừa cũng xanh, cả làng Nục xanh tươi. Mấy cây dừa tới mùa săn cá nục là cụt lủn, chẳng còn xum xuê dưới bóng trăng. Chẳng nghe lá dừa xào xạc trong gió đêm, cũng buồn... Hồi nhỏ, Giang hay đu xe Đa-su theo ba má đi mua tàu dừa. Tới lúc don don, Giang đi xách nước ngọt cho ba đi khơi. Bây giờ, tối nay, Giang phải đi ngủ sớm, lấy sức cho mùa săn cá nục đầu tiên của đời nghiệp ngư. Hơn ai hết, Giang hạnh phúc, hồi hộp cho cái ngày được ra biển lớn, quẫy đạp sóng biển và lặn ngụp trong dòng hải lưu mát lạnh. Giang không biết ở dưới đấy, biển có còn xanh?<br/><br/>Là dân biển, lại là dân làng Nục nên Giang ra dáng nhà nòi kinh khủng. Nhìn cái dáng nó đặc mùi biển: Da rám đến xám quắt lại. Bắp tay, bắp dế to tê, cứng ngắc. Nó cởi trần, phô bộ ngực nở vòng cung, chắc như cạp thúng chai. Bụng thon gọn những múi cơ, đầy đủ sáu múi. Nhìn người nó chắc nịch, chẳng sợ sóng lớn, bão giông. Tóc nó vàng khè, xoăn cứng. Nó cao hơn hết những đứa cùng tuổi trong làng Nục. Nó trở thành “người trong mộng” của cả chục (có đầu đuôi) đứa con gái trong làng. Nó ở phố, chắc nó làm người mẫu sẽ kiếm cả ghe tiền cát-sê, chẳng cần đi khơi. Có hôm, xem diễn thời trang trên ti vi, nó bảo, tướng tá nó còn đô hơn cả tướng tá thằng người mẫu nam kia nhưng làm cái nghề đi qua đi lại đó sao vui bằng đi săn cá? Nó cũng là một tay bơi lặn không có đối thủ nào cứng cơ để so đo. Nó bơi một sải tay bằng thằng con trai bình thường bơi một sải rưỡi, còn con gái thì độ cỡ hai sải. Nhìn cái mặt nó hay nhìn người ta bằng cặp mắt lăm lăm đủ biết nó là một thằng ngang bướng, tính thẳng như ruột ngựa.<br/><br/>Nó nghỉ học vào giữa năm lớp chín. Lúc ấy, trường cấp hai bị triều cường lên đánh sập. Nó không chịu đi học ở trường khác vì trường đó quá xa làng Nục. Còn nó, không thể xa làng Nục quá nửa ngày. Nó xếp sách vở vô thùng mì tôm, đẩy vào góc nhà và chạy ra với biển. Ba má nó còn bồi thêm, khỏi đi học thì khỏi tốn tiền sách vở cho mày. Cuộc đời bút nghiên của nó chấm dứt đột ngột và đấy tình yêu với biển như vậy. Đi làm chứng minh nhân dân nó khai, trình độ văn hóa: tốt nghiệp lớp tám...<br/><br/>Giang yêu con Ngân, cũng là con của một nhà trong làng Nục. Mấy đêm, hai đứa rủ ra bờ kè xếp bằng mấy bao tải cát biển nói chuyện khuya lơ khuya lắc. Đám trẻ con đi rình về mách lại là hai ổng bả còn nắm tay nữa kìa, ghê lắm. Hai ổng bả có ôm không? Một đứa cao hứng hỏi. Không biết, mà không cần biết, mà hỏi chi dậy, bà ghen, bà yêu ông Giang hả. Đám trẻ nói té tát, cong bụng cười làm một đứa con gái nhà đầu làng Nục đỏ mặt, lặn biến mất. Giang quá rành sáu câu vọng cổ cái trò ma lanh, rình rình của tụi con nít. Ngày xưa, cỡ đó nó cũng là trùm đi rình người ta nắm tay nhau. Bây giờ, nó phải nắm tay con Ngân để mấy đứa nhỏ ma lanh còn có cái để rình...<br/><br/>Đêm trước ngày đi biển một ngày, Giang rủ Ngân đi quán cà phê. Mấy cái quán cà phê dạo này mọc như nấm mèo, nấm mối. Mấy bà chủ, cái mặt ai cũng non choẹt. Đi bưng bê cà phê trên phố về rồi về nhà xin tiền mở quán với mấy năm kinh nghiệm thương trường và những ngọt bùi - đắng cay trong nghề. Chẳng có một mống ông chủ nào vì đi khơi hết trọi, thì giờ đâu đi phố kiếm tiền như bọn con gái. Tới chiều chiều, các quán mở nhạc lình xình, loại nhạc của mấy cái ông đang làm mưa làm gió gì đấy: Anh yêu em muôn kiếp, trời sinh chúng ta là một đôi, không một cản ngăn, chia lìa, trái tim anh đau như xát muối... Vậy mà thành “hit” làng Nục. Con nít thuộc còn hơn mấy bài thơ phải học thuộc lòng&nbsp;&nbsp;trong sách ngữ văn.<br/><br/>- Ngày mốt Giang đi biển rồi hả?<br/><br/>- Ừ, tui đi, tui đi hơi lâu đó Ngân!<br/><br/>- Tui gửi chai dầu, có nhức đầu thì thoa vô liền. À, coi chừng trúng sóng biển, mửa ra ghe thì khổ...<br/><br/>- Có nhớ tui không?<br/><br/>- Chút ít...<br/><br/>- ...<br/><br/>- Chỗ đông người, hỏi kỳ quá ta ơi.<br/><br/>- Hì, hì...<br/><br/>Sáng ngày khơi. Bờ biển đông nghịt người, toàn là người làng Nục. Bãi cát bị giẫm nát bởi dấu chân ngang dọc. Biển vỗ ầm ầm. Đàn bà, con gái, con nít phẩy nón tiễn ghe đi vừa vui vừa man mác buồn. Ghe làng Nục xa dần, người ở lại đứng khấn vái một mùa đi săn thuận buồm xuôi gió, bão giông đừng nổi, cá về đầy ắp ghe...<br/><br/>Một cái thường lệ, mùa săn cá nục vô vụ là làng Nục trống hoác đàn ông đàn ang, chỉ còn mấy đứa con trai don don, bé nhỏ, tung tăng sóng cát. Cũng phải, cánh đàn ông theo ghe đi săn hết ráo, đâu còn mống nào lờn vờn ở làng. Cánh đàn bà, con gái ở nhà cũng vô công rỗi nghề. Đi dọc một lượt làng Nục, mấy bà ngồi trước hàng ba ngóng ngóng xa xăm thấy ớn. Dựa cột nghe cải lương, ca nhạc hết buổi đi chợ nấu cơm. Chiều, quét sân sướng, nhà trong nhà ngoài, cho con bú. Tối, rủ nhau ra đầu đường ăn ổi chấm mắm ruốc. Có bữa, thêm cữ giựt mình khi nghe tin bão xa, cơn bão số n... Lúc này đây, làng Nục thê lương, nẫu ruột. Gió biển ngoài kia rít lên nặng trịch. Ngân nhìn cái cảnh làng Nục mà ớn lạnh, u buồn. Một, hai năm nữa Ngân cũng ngồi dựa cột, nghe cải lương, ca nhạc, ngóng tin chồng trở về từ khơi xa lắc. Lòng Ngân như nổi sóng...<br/><br/>Ngày khơi đầu tiên, Giang mải mê nhìn trời cao, biển rộng thênh thang. Sóng biển lăn tăn yên ả như làng Nục trở chiều. Giang ngồi bệt trên mũi ghe, gió thổi tốc, luồn vào trong mấy sợi tóc cong cứng của Ngân, tràn vô lồng ngực, man mác da thịt, bồi hồi. Giang thấy ở biển một tình yêu mê muội, linh thiêng như một tín đồ ngoan đạo. Giang yêu biển như Giang yêu Ngân. Giang tin rằng, sẽ không có một sự lựa chọn giữa biển và Ngân. Vì Ngân và biển là một...<br/><br/>“Được rồi!”, một người trong ghe hô to. Động cơ ghe rền rền dần rồi im bặt. Ghe dừng hẳn, xung quanh là một màu xanh bát ngát của biển, trời. Giang nhảy xuống biển, lặn sâu theo lời cha kêu. Giang lanh như một con cá nục. Một cảm giác chạy xoẹt trong người. Cái tố chất đi săn cá nục hình như đã có trong người Giang lâu lắm rồi giờ mới lộ ra. Chốc lát, nó đã ngoi lên, mặt tỉnh queo, cười tươi rói: “Chỗ này thả được đó cha!”. Nó vừa chui lên ghe, người trong ghe đã thả tàu dừa xuống dưới, gọi cá nục về làm ổ.<br/><br/>- Con lặn xuống coi cá về nha cha?<br/><br/>- Dại nè, nước động cá đi hết ráo, còn cá đâu mà kéo hả!<br/><br/>Ngày mai là thả lưới rồi. Mẻ lưới đầu tiên. Giang không biết mình có nặng vía không? Mùa săn này mà thất, le que mấy con là coi chừng Giang phải đi cúng để cho vía nhẹ đi... Tối, trong ghe ai cũng cụng rượu đế mồi khô mực. Giang lại ra nằm ngửa trên mui ghe. Đêm nay, trăng lại sáng choang. Gió biển tấp vào ghe liên miên, lạnh cóng nhưng Giang thích cái cảm giác hứng gió như thế này. Giang nhớ đến Ngân. Đêm trăng, mà không đi săn cá thì có lẽ Giang và Ngân đã đi dạo biển, ngắm trăng hoặc ra quán cà phê nghe nhạc lè nhè, uống cà phê đen nhỏ giọt...&nbsp;&nbsp;Mấy ông nhậu say, còn lấy đũa khua vào chén đất lốc cốc, hát nhạc ì èo những ca khúc một thời vang bóng, tình ca của dân nhậu... Ngày mai kéo cá lên rồi, sắp đưa ghe vô bờ, Giang lại được thấy Ngân.<br/><br/>Chuyến đầu tiên của mùa săn cá nục trúng lớn. Cá nục kéo lên, đổ oằn cả một đầu ghe. Giang cười rạng rỡ, tương lai mình sẽ trở thành “thợ” săn cá số một làng Nục. Tiếng ghe nổ bạch bạch, ngược về đất liền, ngược về làng Nục nơi có những người đàn bà đang mòn mỏi chờ chồng con từng ngày mà hao gầy. Không một cơn bão...<br/><br/>Ngày ghe về, bờ biển lại đông nghịt như hồi tiễn ghe đi. Người trong làng gồng gánh từng hàng ra bờ đón ghe, gánh cá. Ngày này, thương cá đâu đâu kéo về đông đen, ngã giá sát rạt. Buôn cá nục làng Nục lời to là cái chắc. Làng Nục lại rộn rịp, mở tiệc cá nục mừng được mùa khơi. Nhậu nhẹt tưng bừng. Cá nục mùa này nhìn ngon mắt quá. Ghe nhà này so ghe nhà kia sát từng con cá. Nhà nào được được là nổ banh trời. Giang nhảy phóc từng mũi ghe xuống bến đậu, liếc liếc tìm Ngân, xa cách ngót nghét chục bữa trời chớ đâu có ít. Có thương mới nhớ dữ...<br/><br/>Mấy mùa săn cá nục nối tiếp nhau...<br/><br/>Giang đã rành sáu câu vọng cổ việc đi khơi. Lứa của Giang đang là lứa “thợ săn” chủ chốt của làng Nục. Nó luôn tự hào vì điều đó vì là ước vọng của nó từ lúc còn cầm can xách nước ngọt cho cha đi khơi. Mùa săn này về, nó sẽ làm đám cưới với Ngân. Nó sẽ sắm cho Ngân một đôi bông bằng vàng, rủ Ngân lên phố mua đồ cho nhà riêng của hai đứa. Một căn nhà nằm lưng lửng ở làng Nục. Ngôi nhà nhìn ra sẽ thấy biển, thấy làng Nục yên ắng đến thèm một tiếng động mỗi lúc vô mùa săn cá. Một hạnh phúc sắp nảy nở gần bờ biển. Trên mặt Giang, căng tràn niềm vui, an lành. Cuộc tình của Giang và Ngân không gợn một cơn giông...<br/><br/>Đợt săn cuối cùng của mùa săn năm nay kết thúc...<br/><br/>Giang về nhà, tắm rửa sạch sẽ, xà bông thơm phức, thay cái áo sơ mi mới coóng. Giang soi gương hai ba lượt rồi đi qua nhà Ngân. Đêm nay sóng vỗ mạnh... Ngân không còn ở làng Nục. Ngân gửi lại cho Giang một bức thư: “Giang hãy đi tìm một người khác, kiếp này chúng ta không thuộc về nhau dù biết rằng anh rất yêu em...”. Bức thư như bài hát lè nhè buổi chiều ở quán cà phê trước ngõ...<br/><br/>Ngân đã bỏ đi trong một buổi chiều sóng gió hú ầm ầm, buổi chiều như mọi buổi chiều ở làng Nục mỗi mùa săn cá nục. Ngân sợ mình sẽ là một hình nhân nhỏ bé của những buổi chiều như thế: Ngồi dựa cột, nghe cải lương, ca nhạc, ăn ổi chấm mắm ruốc chờ chồng...<br/><br/>Giang không ngờ, có một ngày mình lại có sự lựa chọn giữa Ngân và biển. Nó biết rằng, mình là người của biển, của làng Nục. Muôn đời vẫn thế. Ngân và biển không còn là một...<br/><br/>Gió lại thổi mạnh, lại lưng lửng năm, lại đến mùa săn cá...<br/><br/>Đêm trước ngày khơi, làng Nục lại đỏ đèn...<br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=truy%25E1%25BB%2587n_ng%25E1%25BA%25AFn" rel="tag">truyện ngắn</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=tr%25E1%25BA%25A7n_minh_h%25E1%25BB%25A3p" rel="tag">trần minh hợp</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?46</link>
<title><![CDATA[Valentine’s day (chùm thơ Nguyễn Giang San)]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Thu, 12 Feb 2009 02:32:52 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?46</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://www.trongnghia.info/Upload/Valentine3.jpg" target="_blank"><img src="http://www.trongnghia.info/Upload/Valentine3.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Tình yêu là đề tài muôn thuở của thi ca. Và phải chăng khi con người biết yêu cũng là khi nhân loại có những bài thơ tình? Xin gửi tặng tất cả những người đã, đang và sẽ yêu chùm thơ tình trích trong tập <em>“Vườn nhớ”</em> (NXB Văn nghệ) của cây bút trẻ Nguyễn Giang San vừa kịp ra mắt bạn đọc vào dịp Valentine năm nay. <br/> <br/><strong>VALENTINE’S DAY</strong><br/><br/>Là một ngày cho những cặp tình nhân<br/>Là một ngày cho em và người khác<br/>Cả cho anh với tình yêu khao khát<br/>Khi một mình tìm lửa nhóm vần thơ<br/><br/>Là một ngày cho những gã trai khờ<br/>Trộm hoa hồng tặng nàng bên cửa sổ<br/>Là một ngày cho nụ cười khắc khổ<br/>Ai một mình xuống phố, đến công viên<br/><br/>Là một ngày hoa hồng đỏ thắm hơn<br/>Và quyến rũ trên môi nhiều cô gái<br/>Chocolate thay cho lời muốn nói<br/>Đôi bạn còn e thẹn đứng nhìn nhau<br/><br/>Là một ngày nhắm mắt thấy chiêm bao<br/>Hai trái tim, lâu đài xây gạch tím<br/>Quân hạnh phúc tiến vào lòng xâm chiếm<br/>Đánh tan xương mầm mống của nghi ngờ<br/><br/>Là một ngày đường nhựa lót bằng tơ<br/>Và trái tim nhiều người chung cảm xúc<br/>Là một ngày anh thẫn thờ cắn bút<br/>Để mơ về một nửa đó em ơi!…<br/><br/><br/><strong>VƯỜN NHỚ</strong><br/><br/>Có thể bây giờ kỉ niệm đã lùi xa<br/>Anh chẳng dám gọi tên em dịu dàng như trước nữa<br/>Đôi khi môt mình đi qua vườn nhớ<br/>Những mùa im lá đỏ rụng đầy<br/><br/>Đã biết lâu rồi mình không nắm bàn tay<br/>Gió thổi bay những hoàng hôn ấm áp<br/>Xin một lần qua đời ta nắng đẹp<br/>Trái tim nào giấu kín những miền thơ?<br/><br/>Đêm gọi trăng hồng ửng giấc mơ<br/>Lời yêu thương ngọt ngào hơn quả chín<br/>Bỗng thấy sợ những phút giây yên tĩnh<br/>Vườn nhớ lâu rồi đã vắng tiếng chim reo<br/><br/>Thôi về thôi trả cô tịch cho chiều<br/>Thở khói lên cho mây nhàn nhạt tím<br/>Chạc cây xưa nơi lòng ta bám rễ<br/>Nụ cười phong lan ngủ mê.<br/><br/><br/><strong>TA VỀ NHẶT LÁ</strong><br/><br/>Ta về nhặt lá tặng nhau<br/>Những mùa kí ức xôn xao qua rồi<br/>Phượng hồng thả cánh hoa rơi<br/>Xòe tay em hứng… khoảng trời rộng rinh<br/><br/>Tan trường áo lụa trắng tinh<br/>Còn ai nhớ gọi tên mình nữa không ?<br/>Điệp vàng mấy lượt thay bông<br/>Áo ta thay sắc còn mong mỏi gì!<br/><br/>Trạng nguyên đỏ gọi mùa thi<br/>Những trang lưu bút người ghi nhạt nhòa<br/>Tháng ngày gọi tháng ngày qua<br/>Thương con bướm phượng bôn ba chợ đời<br/><br/>Một lần giữa cuộc rong chơi<br/>Rủ nhau về nhặt lá rơi sân trường<br/>Nghe từng giọt nhớ giọt thương<br/>Rơi trên phím tuổi vô thường nhé em!<br/><br/><br/><strong>CON ĐƯỜNG</strong><br/><br/>Con đường dẫn tới ngày xưa<br/>Tuổi em mười sáu tóc vừa chấm vai<br/>Thuở tôi là gã con trai<br/>Ham chơi, đuổi nắng tận ngoài đồng xa<br/><br/>Vườn ai trồng mấy luống cà<br/>Mùa hoa trổ tím như là mùa em<br/>Hồn nhiên tôi đâu có thèm<br/>Nghĩ con bươm bướm chỉ đèm đẹp thôi!<br/><br/>Tháng năm thì vẫn còn trôi<br/>Em sang sông, nắng cũng thôi võ vàng<br/>Tôi ngồi khâu vá thời gian<br/>Nghe mưa rớt xuống lan ran giọt sầu.<br/><br/>Con đường dẫn tới ngày sau<br/>Bấm tay ai đếm lóng đau tuổi mình<br/>Sông quê sóng vẫn chùng chình<br/>Có người đưa võng ru tình…ầu ơ !<br/><br/><br/><strong>GIẤC MƠ EM</strong><br/><br/>Tựa vào anh và ngủ thật ngoan<br/>Với giấc mơ diệu kì như lá cỏ<br/>Trong giấc mơ em có bông hồng đỏ<br/>Anh vượt rào hái buổi sáng nay<br/><br/>Giấc mơ em có cái nắm tay<br/>Làm em nghe trái tim mình chợt ấm<br/>Chim én báo mùa xuân đang gần lắm<br/>Ngón tay nồng em dệt những trời yêu<br/><br/>Giấc mơ em có vi vút cánh diều<br/>Ta thả căng những mùa mơ ước ấy<br/>Tiếng sáo trong veo khảm vào nắng cháy<br/>Ngọt ngào như lời anh ru<br/><br/>Giấc mơ em có sợi khói mùa thu<br/>Thở xanh lên phía căn nhà hạnh phúc<br/>Tựa vào anh, này em nhắm mắt<br/>Mơ cho đầy một giấc chim bao.<br/><br/><br/><strong>ĐÊM TÌNH YÊU</strong><br/><br/>Đêm nay em mặc áo hồng<br/>Cùng anh đi hết một vòng phố thôi<br/>Không tiền ta tặng hoa môi<br/>Anh trăng tỏ phía nụ cười hồn nhiên<br/><br/>Ta còn một Valentine<br/>Phố bằng lăng tím dịu hiền mắt xưa<br/>Trái tim ta vốn quê mùa<br/>Nhiều năm yêu vẫn như vừa chớm yêu<br/><br/>Lại như gió học hôn liều<br/>Cho má em ửng thật nhiều bình minh.<br/><br/><br/><strong>BỎ LẠI SAU LƯNG</strong><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tặng <em>Minh Chánh</em><br/><br/>Thôi đành bỏ lại sau lưng<br/>Một mùa hoa của lưng chừng tuổi xanh<br/>Nắng mưa rát mặt thị thành<br/>Đêm nằm úp ngực dỗ dành chiêm bao<br/><br/>Thư về&nbsp;&nbsp;hẹn lại mùa sau<br/>Nương theo lối gió tặng nhau cánh diều<br/>Bao nhiêu hờn dỗi thương yêu<br/>Cũng xin tích tụ mây chiều và&nbsp;&nbsp;rơi!<br/><br/>Qua sông Hậu một mình thôi<br/>Mà nghe sóng vỗ khôn nguôi mạn thuyền<br/>Giọt mưa nào chẳng bay nghiêng<br/>Mắc gì ta cứ chung chiêng với mình?<br/><br/>Mai sau qua hết gập ghình<br/>Ta về soi lại tóc mình đầy sương<br/>Bông hoa ngày cũ còn hương?<br/>Tình em ngày cũ còn vương vấn lòng?<br/><br/>Thôi đành bỏ lại dòng sông!...<br/> <br/><br/><strong>TÌNH YÊU TỪ THUỞ LÊN NGÔI</strong><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br/>Ừ em còn ghét giọt mưa<br/>Rớt nghiêng qua thuở mình chưa vợ chồng<br/>Những ngày sáng nhớ trưa mong<br/>Hẹn nhau còn sợ bão dông bất thường<br/><br/>Gầy con mắt đợi người thương<br/>Trái tim thánh thót giọt sương nhiệm màu<br/>Vườn xanh xanh những lá trầu<br/>Thương câu cởi áo qua cầu gió bay<br/><br/>Mẹ cha sợ tháng ngày dài<br/>Nhắc con gái chuyện heo may chuyển mùa<br/>Bến mơ một sáng chèo khua<br/>Trầu cau thắm lại cho vừa phép duyên<br/><br/>Má em chẳng lúm đồng tiền<br/>Mà mua được cả nghìn phiên chợ rồi<br/>Tình yêu từ thuở lên ngôi<br/>Mưa rơi dẫu uớt nụ cười vẫn tươi.<br/><br/><strong>Nguyễn Giang San</strong><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1_tr%25E1%25BA%25BB" rel="tag">thơ trẻ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=nguy%25E1%25BB%2585n_giang_san" rel="tag">nguyễn giang san</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?44</link>
<title><![CDATA[Thơ Nguyễn Phan Quế Mai]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Wed, 11 Feb 2009 04:28:53 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?44</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://www.trongnghia.info/Upload/que-mai.jpg" target="_blank"><img src="http://www.trongnghia.info/Upload/que-mai.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200" height="167"/></a><br/><br/>Nguyễn Phan Quế Mai là một trong 8 tác giả thơ trẻ được Hội Nhà Văn Việt Nam chọn để trình diễn thơ trên Sân Thơ Trẻ 2009 mang tên “Thơ trẻ 360” (cùng với Lệ Bình Quan - tác giả đoạt giải nhất cuộc thi thơ online lần thứ 1 trên thotre.com, Nguyễn Anh Vũ, Thuỵ Anh, Điệp Giang, Huyền Minh, Nguyễn Quang Hưng và Lữ Thị Mai). Dịp này xin giới thiệu cùng các bạn chùm thơ mới nhất của Nguyễn Phan Quế Mai.<br/><br/><br/><span style="font-size: 12px;"><strong>VÒNG XOÁY</strong></span><br/><br/>Úp mặt vào ngày <br/>Ngày cuốn em đi bằng email, điện thoại <br/>Những con chữ chạy <br/>Đuổi theo em theo em <br/><br/>Úp mặt vào đêm <br/>Cơn mê chập chờn mộng mị <br/>Ngắn ngủi thời gian <br/>Tiếng thở đều thúc giục sợi tóc lại xanh, cho những lo toan lại chìm xuống đáy <br/><br/>Ngày mới <br/>Email điện thoại đuổi theo em theo em <br/><br/>Hổn hển những công việc không tên <br/>Em không kịp ngước nhìn mùa thu đang vàng dần qua cửa <br/>Không kịp ngắm lá bàng thắp lửa <br/>Đốt cháy mùa Đông rồi tự đốt cháy mình<br/><br/>Tế bào thời gian như những sinh linh<br/>Khắc khoải chết dần trong vòng quay thói quen vô thức<br/>Ký ức <br/>rong rêu ngăn tình yêu<br/><br/>Buổi sáng đuổi bắt buổi chiều <br/>Email đuổi bắt họp hành, điện thoại <br/>Tiếng chim gù buổi sáng vuột khỏi tay xa vời, xa mãi <br/>Cổ vật ngày mới ngắm bình minh <br/><br/>Tíctắctíctắctíctắctíctắctíctắctíctắctíctắctíctắctíctắctíc....<br/> <br/>...<br/>Thèm một ngày úp mặt vào anh <br/>Nghe bình yên vỡ òa trên sóng trắng...<br/><br/><br/><br/><span style="font-size: 12px;"><strong>THÁNG TƯ </strong></span><br/><br/>Chạm môi vào tháng tư<br/>Giật mình khi môi tháng tư là những nụ hoa gạo đỏ<br/>Những nụ hoa run rẩy gửi nụ hôn về phía chân trời<br/>không người nhận<br/>tan tác rơi <br/>tôi nhặt lấy mang về... ủ cho mình giấc mơ nhuốm màu của lửa <br/><br/>Chạm tay vào tháng tư<br/>Thảng thốt khi da thịt tháng tư là những cánh đồng mạ mơn mởn xanh<br/>Những lá mạ mịn màng, dịu dàng, sắc lẹm cứa vào tay tôi rỉ máu<br/>Tôi gói những mùi thơm dịu dàng vào áo<br/>…ủ cho mình giấc mơ man mác buồn<br/><br/>Ngước mắt nhìn lên tháng tư<br/>Lệ tháng tư khóc vào mắt tôi bằng giọt mưa của mùa đông để quên<br/>…những giọt mưa sải chân chạy trên cánh đồng loáng nước<br/>Tôi gói vào tóc ướt<br/>…ủ cho mình giấc mơ phiêu bạt về phía trời xa<br/><br/>Tháng tư nở hoa<br/>Bằng những đôi_môi_hoa_gạo_đỏ<br/>Và cơn mưa mùa hạ<br/>Tưới giấc mơ tôi ướt mềm <br/>...những giấc mơ tưởng đã để quên...<br/><br/><br/><span style="font-size: 12px;"><strong>ĐỂ CỎ GIẬT MÌNH NẢY NHỮNG MẦM XUÂN</strong></span><br/><br/>Gặp những nhà thơ<br/>Sáng nay họ chải đầu nhưng còn để quên vài câu thơ trên tóc<br/>Những câu thơ bay vào mắt tôi… cay…<br/><br/>Gặp những nhà thơ, câu hỏi của tôi sau cái bắt tay<br/>“Làm thơ có đủ sống không anh”<br/>Họ đáp lại bằng giọng cười xuề xòa dễ dãi<br/>“Em à, thời buổi này ai đi mua thơ?”<br/><br/>Những người tôi hâm mộ nói thật cứ như đùa<br/>Sự thật chạm môi tôi, đắng hơn thường lệ<br/><br/>Ôi những nhà thơ, sao họ giản dị và chân thành đến thế!<br/>Dù câu chữ của họ có thể gọi bình minh lên, dìm mặt trời xuống núi, vớt một mảnh trăng chết đuối, gọi mùa nở hoa<br/><br/>Nhưng bên tôi họ vẫn cười xòa<br/>Tôi chẳng đủ tinh để nhận thấy khuôn mặt họ in sự lo toan của nhọc nhằn cơm áo<br/>Nỗi lo toan tôi thường thấy trên khuôn mặt những người giàu có, những tay chơi cổ phiếu, những chủ doanh nghiệp chỉ biết chúi mũi chạy theo tiền<br/><br/>Thơ đầy túi cứ móc ra đi anh!<br/>Không có thơ dòng máu trong tim em chảy chậm, cơn mơ rơi về miền sa mạc, mắt khát lệ buồn vui<br/><br/>Những nhà thơ ơi!&nbsp;&nbsp;<br/>Hãy cứ là những con chim vừa bay vừa hót<br/>Thả xuống đời tiếng ca lảnh lót, để cỏ giật mình nảy những mầm xuân….<br/><br/><br/><span style="font-size: 12px;"><strong>PHÍA KHÔNG ANH </strong></span><br/><br/>Ở phía không anh... không nắng<br/>Bình minh không rạng<br/>Biển cồn cào<br/>Trăng<br/>vỡ<br/>lẻ loi<br/><br/>Ở phía không anh... thời gian ngừng trôi<br/>Chiếc đàn ghi-ta căng dây<br/>bật<br/>lời<br/>thảng thốt<br/> <br/>Ở phía không anh...lời thơ lỡ nhịp<br/>Mùa nào cũng giá lạnh mùa đông<br/>Em, con đóm đóm lẻ loi cố thắp lên đốm sáng cho mình<br/>đôi cánh mỏng tang<br/>bóng đêm đặc quánh<br/><br/>Ở phía không anh...ngày không nắng<br/>Em, như con tằm vô thức dệt sợi nhớ thương<br/>Bện ký ức mong manh thành những sợi chỉ hồng<br/>Rồi<br/>bất chợt vỡ òa<br/>khi khâu vào hiện thực<br/><br/>Ở phía không anh...trái tim em vẫn thức<br/>đập từng tích tắc<br/>khắc khoải <br/>đợi hoàng hôn....<br/><br/><strong>Nguyễn Phan Quế Mai</strong><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1_tr%25E1%25BA%25BB" rel="tag">thơ trẻ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=nguy%25E1%25BB%2585n_phan_qu%25E1%25BA%25BF_mai" rel="tag">nguyễn phan quế mai</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?42</link>
<title><![CDATA[Trang thơ Võ Mạnh Hảo]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Wed, 04 Feb 2009 03:22:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?42</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://www.trongnghia.info/Upload/ca-phe.jpg" target="_blank"><img src="http://www.trongnghia.info/Upload/ca-phe.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="190" height="231"/></a><br/><br/>Những ngày cuối cùng của năm Mậu Tý, cây bút trẻ Võ Mạnh Hảo (tác giả từng đoạt giải nhì cuộc thi thơ ĐBSCL) đã kịp ra mắt bạn đọc tập thơ đầu tay nhan đề <em>"Bụi cám bay"</em>. Trong những ngày đầu năm mới này, mời bạn đọc cùng chia sẻ cảm xúc thơ của Võ Mạnh Hảo qua chùm thơ gồm 7 bài được trích trong tập thơ nói trên... <br/><br/><strong>KHÔNG ĐỀ BUỔI SÁNG</strong><br/><br/>Buổi sáng<br/>Với niềm vui nhẹ bẫng<br/>Tôi rời khỏi nhà nghe giọt sương vỡ trong câm lặng<br/>Nhìn đứa trẻ gặm ổ bánh mì<br/>Mới hay mình quên bữa điểm tâm<br/><br/>Tôi men theo đường cái<br/>Thấy lão già mù ngồi sẵn từ bao giờ<br/>Chiếc nón rách trước mặt<br/>Rỗng không…<br/><br/>Tôi ngồi đối diện với ông như đối diện mảnh đất nghèo cũ kỹ<br/>Nghe ông hát&nbsp;&nbsp;bài ca quê hương…<br/>Cánh cò nhớ lúa bay rợp trời quê mẹ<br/>Bay qua giấc mơ tuổi nhỏ <br/>Tôi giẫm lên tất thảy mùi hương<br/>Vẫn không sao nhận ra mùi của cha lẫn trong miền cỏ ấm<br/>Tôi tưởng tượng đôi tay người rắn chắc<br/>Nâng tôi lên khỏi mặc cảm, ưu phiền…<br/><br/>Cứ mỗi ngày tôi lại đến<br/>Ngồi trước mặt lão già mù và trả cho ông một tờ bạc lẻ<br/>Để mua về giấc mơ…<br/><br/><br/><strong>CÁT</strong><br/><br/>Những bàn chân mãi lún sâu vào tấm ngực của người<br/>Như dấu hiệu cho bình minh trườn lên mặt biển<br/>Và giọng nói người dần tan đi trước sóng<br/>Chỉ còn im lìm sắc đỏ li ti<br/><br/>Từng mảnh đời dắt&nbsp;&nbsp;nhau cài lên phận người <br/>Tiếng thở gấp của loài cá nhỏ<br/>Tiếng san hô thì thào phơi mình trên đồng nắng<br/>Đờ đẫn nhìn chiếc bóng trẻ câm<br/><br/>Lang thang mãi bao đời<br/>Im lặng mãi bao đời<br/>Cát chôn vùi giọt hình hài nước mắt<br/>Người cất vào đêm những làn hơi còn vương mùi cỏ<br/>Những ngọn đèn đâu cháy nổi mành khuya<br/><br/>Bao lần tôi quên cát như quên một đứa trẻ<br/>Dẫu mùa mùa cát ngủ đầy trên tóc<br/>Dẫu đêm đêm chiếc lưỡi tôi bất động<br/>Người chạm vào như vết xước tuổi thơ<br/><br/>Những con thuyền đôi khi đâu trở lại với bờ<br/>Như khát khao đâu dễ gì mang dáng hình đồi cát <br/>Và đứa trẻ<br/>Cài bóng mình phiêu bạt<br/>Nơi ngực cát đầy hư ảo vành nôi.<br/><br/><br/><strong>CHÂN TRỜI II</strong><br/><br/>Trên bàn tiệc ký ức<br/>Một nắm rong khô, một tiếng gà len qua vách cửa<br/>Những quả trứng ngủ rơm<br/>Những chiếc xe chở phân trầm cảm về chiều<br/>Những mái nhà cúi mặt<br/><br/>Đứng ở đâu đó<br/>Người đàn bà gánh nặng trên vai ý nghĩ mơ hồ<br/>Nhịp vú về phía Tây<br/>Những dấu chân không tròn hạnh phúc<br/>Nơi cánh đồng ồn ào như bầy trẻ<br/>Người đàn bà chôn nhan sắc mình trong màu lúa non<br/>Chỉ giữ lại trên mặt<br/>Vẻ già nua hơn chiều<br/><br/>Tôi chạy đến chân trời định sẵn <br/>Như giọt nước lăn tròn theo dấu vết của sâu<br/>Mang chiếc bóng đầy như vòng tay người đàn bà<br/>Am như mặt trời ngủ trên đỉnh núi<br/>Chiếc bóng hay đứa- trẻ - tôi<br/>Thầm khát một con đường <br/>Tự do và bí ẩn<br/><br/>Trong lời than của gió<br/>Con đường nào cũng dẫn đến người đàn bà<br/>Người đàn bà - mang đôi mắt của mẹ<br/>Người đàn bà - chân trời của bầy trẻ<br/>Người đàn bà - gánh gồng giấc mơ đâu nghĩ cho mình<br/>Nhịp vú về phía Tây<br/><br/><br/><strong>8- 11</strong><br/><br/>buổi sáng đặt lên mảnh vườn những vòng thủy tinh<br/>chim ríu ran tìm mẹ<br/>căn phòng giấc mơ được bơm đầy khí<br/>bay qua những ngôi nhà<br/><br/>em nhắc về mùa thu<br/>chiếc bình còn nuôi những bông hoa tháng bảy<br/>cánh rụng lên mặt bàn nhẫn nại<br/>em nhặt đi <br/>chỗ xưa tỏa mùi kỷ niệm<br/>trên một con đường<br/>mười gốc bàng tự thiêu<br/><br/>muốn hét lên làm vỡ mùa thu, làm vỡ mái nhà lợp bằng lá mỏng<br/>quên em như quên tình yêu trong ngày nao gió<br/>ký ức tôi tìm về những đám rạ chổng chân lên trời<br/>tóc mẹ tôi<br/>ngợp chiều nỗi nhớ<br/><br/>bên phố<br/>mà ngoại tình với những cánh đồng<br/>chiếc hôn mùi đất nâu<br/>nằm vạ trên da thịt tháng mười<br/>thời gian không xóa nổi<br/><br/>dãy phố hiền từ<br/>lao về phía mùa đông<br/>cái lạnh xuyên qua mười cây bàng tự thiêu lá như lớp vẩy<br/>như đàn cá đợi chờ<br/><br/>tôi vẫn sống trong ngôi nhà giấc mơ được bơm đầy khí<br/>nhổ móng cuộc đời<br/>thư thản<br/>bay lên…<br/><br/><br/><strong>LỜI TÔI</strong><br/><br/>Những ngọn nến rồi sẽ cạn mình<br/>Đêm một nửa<br/>Gió thì thào mùa đông<br/><br/>Tạ ơn ánh trăng như ngọn lửa muộn<br/>âm ỉ quanh mình<br/>Cảm giác cô đơn không về nữa<br/>Bàn tay tìm lại <br/>bàn tay<br/><br/>tạ ơn con đường âm vang tiếng gõ<br/>em về đâu <br/>lối này<br/>hạnh phúc nhỏ nhoi bỗng thành chiếc lá<br/>em giữ chặt<br/>đừng lay<br/><br/>và cuộc đời hạ sinh <br/>được- mất <br/>tạ ơn con người…<br/><br/>đêm nay<br/>mở lòng tôi tìm chút gì chân thật<br/>sẽ cho mùa đông vay<br/><br/><br/><strong>QUÊ I</strong><br/><br/>Vài đám mây như những tấm lưng trâu đẹp buồn và rộng lớn<br/>Trôi qua bóng tôi như một chiếc nấm rơm<br/>Tỉnh lẻ<br/>Dòng sông chảy ngẩn ngơ giữa hàng dừa thân cụt<br/>Nổi những nếp nhăn trên thân thể mùa thu<br/><br/>Tôi nhặt lên chiếc lá vừa ốm<br/>Hơi thở quê phập phồng dưới chân tôi<br/>Có phải người nhận ra giọt mồ hôi đã từng lăn chảy<br/>Nhận ra gương mặt này, giọng nói này cùng mái tóc cháy đỏ<br/>Từng ngủ trên ngực người sau cú ngã hoàng hôn<br/><br/>Màu trời ấm hơn<br/>Con đò nhẫn nại<br/>Tôi bước đi là trở về<br/>Xỏ ngón tay vào hang còng xanh, đỏ<br/>Thèm cái đau điếng của tuổi thơ<br/><br/>Đã lâu rồi<br/>Ngẩng mặt lên thời gian mà không lấm bụi<br/>Chân ngủ trong bùn, tay bắt sâu-&nbsp;&nbsp;món quà tôi nhận được từ cỏ<br/>Người nông dân gặt đầy giọng lúa<br/>Đôi tay nhăn như lá sen tàn<br/><br/>Đêm dậy mùi từ khóm hoa bật rễ<br/>Từ mảnh vườn mang khuôn ngực phù sa<br/>Nơi ông tôi nằm lũ dế về làm tổ<br/>Ngày đêm tưởng niệm<br/>Bóng dáng người dựng khói bay lên…<br/><br/><br/><strong>QUÊ V</strong><br/><br/>Những tiếng gọi từ phía bờ sông làm dạt về chùm bèo mây tím thẫm<br/>Buổi chiều thêm hương<br/>Thêm làn gió nhẹ<br/>Luỡi câu bao đời chôn mặt dưới sông<br/><br/>Con mèo sau giấc ngủ dài đi ăn vụng hoàng hôn <br/>Những sợi lông mềm nhảy múa trong gió<br/>Đàn trâu bụng tròn về ngang chân mộ<br/>Chiều rơi như thể chiều…<br/><br/>Cá chết vì miếng ăn vẫn khát tìm cái chết<br/>Mảnh lưới theo cha giăng bẫy mặt trời<br/>Tôi tựa vào lưng người nghe hồn thiêng của đất<br/>Nỗi cơ hàn sánh giọt mồ hôi…<br/><br/>Đi qua những bãi cồn mắt tôi tràn lúa<br/>Miệng tôi ru hạt thóc nẩy mầm<br/>Phù sa dưới chân tôi đẹp dịu dàng nỗi nhớ<br/>Tay nâng cánh diều chết đuối ngoài sông<br/><br/>Còn sợi nắng cuối cùng vương trên bụng mèo<br/>Đánh dấu chi để tiếc những buổi chiều cánh cò bay xuống thấp<br/>Những cánh cò mỗi bước lại cúi mặt<br/>Mổ những giấc mơ chưa thoát xác thân bùn<br/><br/>Lại qua từng mô đất mang tên dòng họ<br/>Tôi nghe giọng bà những năm hạn đói<br/>Dòng sông chảy qua đêm giấu đi chú mèo chỉ còn đôi mắt<br/>Canh giữ ngôi nhà đau tiếng mối hồn nhiên.<br/><br/><strong>Võ Mạnh Hảo</strong><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1_tr%25E1%25BA%25BB" rel="tag">thơ trẻ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=v%25C3%25B5_m%25E1%25BA%25A1nh_h%25E1%25BA%25A3o" rel="tag">võ mạnh hảo</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?33</link>
<title><![CDATA[Mưa tiễn bạn]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 11 Nov 2008 02:38:39 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?33</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em><img style="width: 234px; height: 160px" src="Upload/mua-tien-ban.jpg" border="0" width="234" height="160" /><br /><br />(Tặng <strong>Trương Trọng Nghĩa</strong> v&agrave;&nbsp;<strong>Ng&ocirc; Thị Thanh V&acirc;n</strong>)</em><br /><br />Chiền nay bạn từ biệt<br />Nha Trang mưa buồn buồn<br />Hạt hạt bu&ocirc;ng vắng lặng<br />Kh&ocirc;ng độ trời giăng giăng&hellip;<br /><br />Phố biển ch&uacute;ng ta ngồi<br />Chia nhau ly rượu ấy<br />Vui buồn từ ba ph&iacute;a<br />Đổ v&agrave;o thơ say say<br /><br />Bạn về kh&ocirc;ng kịp tiễn<br />Chạnh l&ograve;ng mong cơn mưa<br />Đổ ạt &agrave;o ph&iacute;a ấy<br />N&iacute;u ch&acirc;n người l&aacute;t gi&acirc;y&hellip;<br /><br />Cao nguy&ecirc;n mưa nghi&ecirc;ng ngả<br />Phương Nam trắng trời rơi<br />C&acirc;u thơ l&ograve;ng tặng bạn<br />Xin ch&eacute;p v&agrave;o mưa chơi.<br /><br /><strong>Đo&agrave;n Đại Tr&iacute;</strong> <em>(Nha Trang)</em><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=%25C4%2591o%25C3%25A0n_%25C4%2591%25E1%25BA%25A1i_tr%25C3%25AD" rel="tag">đoàn đại trí</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?30</link>
<title><![CDATA[Chùm thơ về Thầy Cô Và trường lớp nhân Ngày 20/11 ]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Fri, 07 Nov 2008 02:20:13 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?30</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em>Tri ơn thầy c&ocirc; nh&acirc;n ng&agrave;y Nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam 20/11, h&ocirc;m nay m&igrave;nh xin tiếp tục gửi tặng c&aacute;c bạn những b&agrave;i thơ hay viết về thầy c&ocirc; v&agrave; m&aacute;i trường m&igrave;nh sưu tầm được...<br /></em><br /><img style="width: 246px; height: 190px" src="Upload/thiep-20-21.jpg" border="0" alt="Ng&agrave;y Nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam 20/11" title="Ng&agrave;y Nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam 20/11" width="246" height="190" /><br /><br /><span style="font-size: medium; color: #cc0000">Thầy v&agrave; chuyến đ&ograve; xưa</span> <br /><br />Lặng xu&ocirc;i năm th&aacute;ng &ecirc;m tr&ocirc;i <br />Con đ&ograve; kể chuyện một thời rất xưa <br />Rằng người ch&egrave;o chống đ&oacute;n đưa <br />Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều <br /><br />Bay l&ecirc;n tựa những c&aacute;nh diều <br />Kh&aacute;ch ng&agrave;y xưa đ&oacute; &iacute;t nhiều l&atilde;ng qu&ecirc;n <br />Rời xa bến nước qu&ecirc;n t&ecirc;n <br />Giờ s&ocirc;ng vắng lặng buồn t&ecirc;nh tiếng cười <br /><br />Giọt sương rơi mặn b&ecirc;n đời <br />T&oacute;c thầy bạc trắng giữa trời chiều đ&ocirc;ng <br />Mắt thầy m&ograve;n mỏi xa tr&ocirc;ng <br />C&acirc;y bơ vơ đứng giữa d&ograve;ng thời gian... <br /><br /><em><strong>Nguyễn Quốc Đạt</strong> </em><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Con với thầy <br /></span><br />Con với thầy <br />Người dưng nước l&atilde; <br />Con với thầy <br />Kh&aacute;c nhau thế hệ <br /><br />Đ&atilde; nhiều lần t&ocirc;i tự hỏi m&igrave;nh <br />Mười mấy ng&agrave;n ng&agrave;y kh&ocirc;ng gặp lại <br />Những thầy gi&aacute;o dạy t&ocirc;i ng&agrave;y thơ dại <br />Vẫn b&ecirc;n t&ocirc;i dằng dặc h&agrave;nh tr&igrave;nh <br /><br />Vẫn theo t&ocirc;i những lời động vi&ecirc;n <br />Mỗi khi t&ocirc;i lầm lỡ <br />Vẫn theo t&ocirc;i những lời nhắc nhở <br />Mỗi khi t&ocirc;i t&igrave;m được vinh quang... <br /><br />Qua buồn vui, qua những thăng trầm <br />C&acirc;u trả lời s&aacute;ng l&ecirc;n lấp l&aacute;nh <br />Với t&ocirc;i thầy k&yacute; th&aacute;c <br />Thầy gửi t&ocirc;i kh&aacute;t vọng người cha <br /><br />Đường vẫn d&agrave;i v&agrave; xa <br />Thầy gi&aacute;o cũ đ&oacute;n t&ocirc;i từng bước! <br />Từng bước một t&ocirc;i bước <br />Với kỷ niệm thầy t&ocirc;i... <br /><br /><strong><em>Phạm Minh Dũng<br /></em></strong><br /><br /><span style="font-size: medium">Lời ru của thầy</span> <br /><br />Mỗi nghề c&oacute; một lời ru <br />Dở hay thầy cũng chọn ru kh&uacute;c n&agrave;y <br />Lời ru của gi&oacute; m&agrave;u m&acirc;y <br />Con s&ocirc;ng của mẹ đường c&agrave;y của cha <br /><br />Bắt đầu c&aacute;i tuổi l&ecirc;n ba <br />Thầy ru điệp kh&uacute;c qu&ecirc; nh&agrave; cho em <br />Y&ecirc;u rồi cũng nhớ y&ecirc;u th&ecirc;m <br />T&igrave;nh y&ecirc;u chẳng c&oacute; bậc thềm cuối đ&acirc;u! <br /><br />Thầy kh&ocirc;ng ru đủ ngh&igrave;n c&acirc;u <br />Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời <br />Tuổi thơ em c&oacute; một thời <br />Ước mơ th&igrave; rộng như trời, ng&agrave;n năm <br /><br />Như ru &aacute;nh lửa trong hồn <br />C&aacute;i hoa trong l&aacute;, c&aacute;i mầm trong c&acirc;y <br />Thầy ru hết cả m&ecirc; say <br />Mong cho trọn ước mơ đầy của em. <br /><br />Mẹ ru em ngủ tr&ograve;n đ&ecirc;m <br />Thầy ru khi mặt trời l&ecirc;n mỗi ng&agrave;y <br />Trong em hạt chữ xếp d&agrave;y <br />Đừng qu&ecirc;n mẹ vẫn lo gầy hạt cơm <br /><br />Từ trong v&ograve;m m&aacute;t ng&ocirc;i trường <br />Xin lời ru được dẫn đường em đi <br />(Con đường thầy ngỡ đ&ocirc;i khi <br />Tuổi thơ lăn một v&ograve;ng bi tới rồi!) <br /><br />Hẳn l&agrave; thầy cũng gi&agrave; th&ocirc;i <br />H&oacute;a th&acirc;n v&agrave;o mỗi cuộc đời c&aacute;c em <br />Th&igrave; d&ugrave; phấn trắng bảng đen <br />H&agrave;nh trang ấy đủ thầy đem theo m&igrave;nh <br /><br /><strong><em>Đo&agrave;n Vị Thượng</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Xin lỗi c&aacute;c em</span> <br /><br />T&ocirc;i đ&acirc;u phải người l&agrave;m n&ocirc;ng <br />C&agrave;y xong đ&aacute;nh giấc say nồng một hơi <br />Chu&ocirc;ng reo tan buổi dạy rồi <br />C&ograve;n nghe ray rứt nỗi đời chưa y&ecirc;n. <br /><br />Tr&aacute;ch m&igrave;nh đứng trước c&aacute;c em <br />Dửng dưng cả tiếng hồn nhi&ecirc;n gọi: Thầy! <br />Rụng dần theo bụi phấn bay <br />Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh <br /><br />Dẫu l&agrave; lời giảng của m&igrave;nh <br />Cơn ho chợt đến v&ocirc; t&igrave;nh cắt ngang <br />Dẫu l&agrave; tiết học vừa tan <br />Bước qua cửa lớp đ&ocirc;i lần hụt hơi! <br /><br />Hiểu d&ugrave;m t&ocirc;i c&aacute;c em ơi <br />Giấu bao &aacute;m ảnh kh&ocirc;n ngu&ocirc;i từng giờ <br />Cảnh đời chộn rộn b&aacute;n mua <br />&Aacute;o cơm n&agrave;o dễ chi đ&ugrave;a với ai. <br /><br />Vờ qu&ecirc;n cuộc sống b&ecirc;n ngo&agrave;i <br />Nhiều điều xa lạ n&oacute;i ho&agrave;i riết quen <br />Dở hay, y&ecirc;u gh&eacute;t, trắng đen <br />C&ograve;n bao sự thật đ&atilde; nh&igrave;n thẳng đ&acirc;u <br /><br />Ai c&ograve;n dằn vặt đ&ecirc;m s&acirc;u <br />Trong từng sợi t&oacute;c bạc m&agrave;u tru&acirc;n chuy&ecirc;n <br />Thật l&ograve;ng tạ lỗi c&aacute;c em <br />Hiểu ra khi đ&atilde; lớn l&ecirc;n mai n&agrave;y! <br /><br /><strong><em>Trần Ngọc Hưởng</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Bụi phấn xa rồi <br /></span><br />Ngẩn ngơ chiều khi nắng v&agrave;ng phai <br />Thương nhớ ng&agrave;y xưa chất ngất hồn <br />Một m&igrave;nh thơ thẩn đi t&igrave;m lại <br />Một tho&aacute;ng hương xưa dưới m&aacute;i trường <br /><br />Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương, <br />Nầy b&agrave;n ghế cũ, nầy h&agrave;ng me <br />Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ <br />Bụi phấn xa rồi... gửi ch&uacute;t hương! <br /><br />Bạn cũ b&acirc;y giờ xa t&ocirc;i lắm <br />Mỗi đứa một nơi c&aacute;ch biệt rồi! <br />Cuộc đời cũng tựa như trang s&aacute;ch <br />Thư viện m&ecirc;nh m&ocirc;ng, nhớ mặt trời!!! <br /><br />Nước mắt b&acirc;y giờ để nhớ ai??? <br />Buồn cho năm th&aacute;ng hững hờ xa <br />T&igrave;m đ&acirc;u h&igrave;nh b&oacute;ng c&ograve;n vương lại? <br />T&ocirc;i nhớ thầy t&ocirc;i, nhớ... x&oacute;t xa! <br /><br />Như c&ograve;n đ&acirc;u đ&acirc;y tiếng giảng b&agrave;i <br />Từng trang gi&aacute;o &aacute;n vẫn c&ograve;n nguy&ecirc;n <br />Cuộc đời cho dẫu về mu&ocirc;n nẻo <br />Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể qu&ecirc;n!!! <br /><br /><strong><em>Th&aacute;i Mộng Trinh</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Nhớ c&ocirc; gi&aacute;o trường l&agrave;ng cũ <br /></span><br />Bao năm l&ecirc;n phố, xa l&agrave;ng <br />Nhớ con bướm trắng hoa v&agrave;ng lối qu&ecirc; <br />Nhớ b&agrave;i tập đọc a &ecirc; <br />Thương c&ocirc; gi&aacute;o cũ mơ về tuổi thơ <br /><br />Xi&ecirc;u nghi&ecirc;ng n&eacute;t chữ dại khờ <br />Tay c&ocirc; cầm ấm đến giờ l&ograve;ng em. <br />Vở ng&agrave;y thơ ấu lần xem <br />T&igrave;nh c&ocirc; như mẹ biết đem s&aacute;nh g&igrave;. <br /><br />Tờ i nguệch ngoạc b&uacute;t ch&igrave; <br />Thấm m&agrave;u mực đỏ điểm ghi b&ecirc;n lề <br />Thương trường cũ, nhớ l&agrave;ng qu&ecirc; <br />Mơ sao được một ng&agrave;y về thăm C&ocirc; ! <br /><br /><strong><em>Nguyễn Văn Thi&ecirc;n</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Hoa v&agrave; ng&agrave;y 20-11 <br /></span><br />Nụ hoa hồng ng&agrave;y xưa ấy <br />C&ograve;n rung rinh sắc thắm tươi <br />20-11 ng&agrave;y năm ấy <br />Thầy t&ocirc;i tuổi vừa đ&ocirc;i mươi <br /><br />C&ocirc; t&ocirc;i mặc &aacute;o d&agrave;i trắng <br />T&oacute;c xanh c&agrave;i một nụ hồng <br />Ngỡ m&ugrave;a xu&acirc;n sang qu&aacute; <br />Học tr&ograve; ngơ ngẩn chờ tr&ocirc;ng... <br /><br />Nụ hoa hồng ng&agrave;y xưa ấy... <br />Xu&acirc;n sang, thầy đ&atilde; bốn mươi <br />M&aacute;i t&oacute;c chuyển m&agrave;u bụi phấn <br />Nh&agrave;nh hoa c&ocirc; c&oacute; c&ograve;n c&agrave;i? <br /><br />Nụ hoa hồng ng&agrave;y xưa ấy... <br />T&agrave; &aacute;o d&agrave;i trắng nơi nao, <br />Thầy c&ocirc; - những m&ugrave;a quả ngọt <br />Em bỗng th&agrave;nh hoa l&uacute;c n&agrave;o. <br /><br /><em><strong>Phạm Thị Thanh Nh&agrave;n</strong></em><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Nghe thầy đọc thơ <br /></span><br />Em nghe thầy đọc bao ng&agrave;y <br />Tiếng thơ đỏ nắng xanh c&acirc;y qu&ecirc; nh&agrave; <br />M&aacute;i ch&egrave;o nghe vọng s&ocirc;ng xa <br />&Ecirc;m &ecirc;m như tiếng của b&agrave; năm xưa <br />Nghe trăng thuở động t&agrave;u dừa <br />R&agrave;o r&agrave;o nghe chuyển cơn mưa giữa trời <br />Th&ecirc;m y&ecirc;u tiếng h&aacute;t mẹ cười <br />Y&ecirc;u thơ em thấy đất trời đẹp ra&hellip; <br /><br /><strong><em>Trần Đăng Khoa</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Nắng ấm s&acirc;n trường <br /></span><br />C&acirc;y điệp gi&agrave; x&ograve;e rộng t&aacute;n y&ecirc;u thương <br />L&aacute; lấp l&aacute;nh cười duy&ecirc;n c&ugrave;ng b&oacute;ng nắng <br />Giờ đang học, mảng s&acirc;n vu&ocirc;ng lặng vắng <br />Chim chuyền c&agrave;nh bu&ocirc;ng tiếng lạnh b&acirc;ng qươ <br /><br />Ch&uacute;ng em ngồi nghe thầy giảng b&igrave;nh thơ <br />Nắng gh&eacute; theo chồm l&ecirc;n ngồi bệ cửa <br />V&agrave; cả gi&oacute; cũng biết m&ecirc; thơ nữa <br />Thổi thoảng v&agrave;o m&aacute;t ngọt giọng thầy ng&acirc;m. <br /><br />Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm <br />Điệp từng b&ocirc;ng v&agrave;ng ng&acirc;y rơi xoay t&iacute;t <br />Ng&agrave;y vẫn xu&acirc;n, chim từng đ&ocirc;i r&iacute;u r&iacute;t <br />S&agrave; xuống s&acirc;n tắm nắng ấm m&agrave;u xanh <br /><br />Em ngồi y&ecirc;n uống suối mật trong l&agrave;nh <br />Thời gian như dừng tr&ocirc;i kh&ocirc;ng bước nữa <br />Kh&ocirc;ng gian cũng nằm y&ecirc;n kh&ocirc;ng d&aacute;m cựa <br />Ngại ngo&agrave;i kia nắng ấm sẽ th&ocirc;i v&agrave;ng <br /><br />S&acirc;n trường căng rộng ngực đến th&ecirc;nh thang <br />Ki&ecirc;u h&atilde;ng khoe tr&ecirc;n m&igrave;nh m&agrave;u nắng ấm <br />Lời thơ thầy vẫn nhịp nh&agrave;ng s&acirc;u lắng <br />Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người... <br /><br /><strong><em>Nguyễn Li&ecirc;n Ch&acirc;u</em></strong><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">Thầy</span> <br /><br />Cơn gi&oacute; v&ocirc; t&igrave;nh thổi mạnh s&aacute;ng nay <br />Con bỗng thấy t&oacute;c thầy bạc trắng <br />Cứ tự nhủ rằng đ&oacute; l&agrave; bụi phấn <br />M&agrave; sao l&ograve;ng xao xuyến m&atilde;i kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i <br /><br />Bao năm rồi ? Đ&atilde; bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... <br />Lớp học tr&ograve; ra đi, c&ograve;n thầy ở lại <br />M&aacute;i ch&egrave;o đ&oacute; l&agrave; những vi&ecirc;n phấn trắng <br />V&agrave; thầy l&agrave; người đưa đ&ograve; cần mẫn <br />Cho ch&uacute;ng con định hướng tương lai <br /><br />Thời gian ơi xin dừng lại đừng tr&ocirc;i <br />Cho ch&uacute;ng con khoanh tay c&uacute;i đầu lần nữa <br />Gọi tiếng thầy với tất cả tin y&ecirc;u ... <br /><br /><strong><em>Ng&acirc;n Ho&agrave;ng</em></strong><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25E1%25BA%25A7y_c%25C3%25B4" rel="tag">thầy cô</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=nh%25C3%25A0_gi%25C3%25A1o" rel="tag">nhà giáo</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?29</link>
<title><![CDATA[Trang thơ viết về thầy cô nhân ngày 20/11]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 04 Nov 2008 10:55:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?29</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em>Nh&acirc;n ng&agrave;y Nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam 20/11, m&igrave;nh sưu tầm một số b&agrave;i thơ hay viết về thầy c&ocirc; như l&agrave; một c&aacute;ch tri ơn gửi đến những người đưa đ&ograve; thầm lặng. C&aacute;c bạn g&oacute;p th&ecirc;m nh&eacute;!</em><br /><br /><img style="width: 236px; height: 160px" src="Upload/20-11.jpg" border="0" alt="Thơ về nh&agrave; gi&aacute;o" title="Thơ về nh&agrave; gi&aacute;o" width="236" height="160" /><br /><strong><span style="font-size: medium"><br />KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU<br /></span></strong><br />C&acirc;y phượng gi&agrave; treo m&ugrave;a hạ tr&ecirc;n cao<br />Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:<br /><em>&quot;C&aacute;c con r&aacute;ng&hellip; năm nay h&egrave; cuối cấp&hellip;&quot;</em><br />Ch&uacute;t nghẹn ng&agrave;o&hellip; bụi phấn vỡ lao xao.<br /><br />Ng&agrave;y h&ocirc;m qua hay tự th&aacute;ng năm n&agrave;o<br />Con nao nức bước v&agrave;o trường trung học<br />Thương c&acirc;y l&uacute;a h&oacute;a th&acirc;n từ hạt th&oacute;c<br />Thầy ươm m&ugrave;a v&agrave;ng, đất vọng đồng dao.<br /><br />Mai thầy về, s&acirc;n trường cũ nằm đau?<br />Hay nỗi nhớ lấp v&ugrave;i theo c&aacute;t bụi?<br />Dẫu cay đắng, dẫu trăm ngh&igrave;n đau tủi<br />Nhọc nhằn n&agrave;o thầy gửi lại ng&agrave;y sau?<br /><br />Mai thầy về, m&ugrave;a gọi nắng l&ecirc;n cao<br />Vai &aacute;o bạc như m&agrave;u trang vở cũ<br />Con muốn gọi sao l&ograve;ng đau nghẹn ứ<br />Đ&atilde; bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!<br /><strong><em><br />L&aacute; Me<br /></em></strong><br /><br /><strong><span style="font-size: medium">KH&Ocirc;NG ĐỀ<br /></span></strong><br />Cầm b&uacute;t l&ecirc;n định viết một b&agrave;i thơ <br />Chợt nhớ ra nay l&agrave; ng&agrave;y nh&agrave; gi&aacute;o <br />Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo <br />Th&igrave; ra con cũng giống bấy nhi&ecirc;u người. <br /><br />Cầm b&uacute;t l&ecirc;n điều đầu ti&ecirc;n con nghĩ <br />Đ&acirc;u l&agrave; cha, l&agrave; mẹ, l&agrave; thầy&hellip; <br />Chỉ l&agrave; những cảm x&uacute;c vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt&hellip; <br />Biết bao giờ con lớn được, <br />Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại &ldquo;phấn trắng&rdquo;,&rdquo;bảng đen&rdquo; <br />Lại &ldquo;k&iacute;nh mến&rdquo;, lại &ldquo;hy sinh thầm lặng&rdquo;&hellip; <br />Những con chữ đều đều xếp thẳng <br />Sao lại quặn l&ecirc;n những giả dối đến gai người . <br /><br />Đ&atilde; rất chiều bến xe vắng quạnh hiu <br />Chuyến xe cuối c&ugrave;ng bắt đầu lăn b&aacute;nh <br />Cửa sổ xe &ugrave; &ugrave; gi&oacute; mạnh <br />Con đường tr&ocirc;i về ph&iacute;a chẳng l&agrave; nh&agrave;&hellip; <br /><br />Mơ m&agrave;ng nghe tiếng cũ &ecirc; a <br />Thầy gần lại th&agrave;nh b&oacute;ng h&igrave;nh rất thực <br />C&oacute; những điều v&ocirc; c&ugrave;ng giản dị <br />Sao m&atilde;i giờ con mới nhận ra. <br /><strong><em><br />Nguyễn Thị Ch&iacute; Mỹ</em></strong> <br /><br /><br /><strong><span style="font-size: medium">GỬI VỀ C&Ocirc; GI&Aacute;O DẠY VĂN<br /></span></strong><br />C&oacute; thể b&acirc;y giờ c&ocirc; đ&atilde; qu&ecirc;n em <br />Học tr&ograve; qu&aacute; nhiều, l&agrave;m sao c&ocirc; nhớ hết <br />Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt <br />Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm. <br /><br />C&oacute; thể b&acirc;y giờ chiếc l&aacute; b&agrave;ng non <br />Của ng&agrave;y em đi đ&atilde; &uacute;a m&agrave;u n&acirc;u thẫm <br />Ai sẽ nhặt d&ugrave;m em x&aacute;c l&aacute; <br />Như em thuở n&agrave;o &eacute;p l&aacute; giữa trang thơ ? <br /><br />Ước g&igrave;... Hiện tại chỉ l&agrave; mơ <br />Cho em được trở về chốn ấy <br />Giữa bạn b&egrave; nối v&ograve;ng tay th&acirc;n &aacute;i <br />Được vui-buồn-cười-kh&oacute;c hồn nhi&ecirc;n <br /><br />Em nhớ ho&agrave;i tiết học đầu ti&ecirc;n <br />Lời c&ocirc; dạy: &quot;Văn học l&agrave; nh&acirc;n học&quot; <br />V&agrave; chẳng ai học xong b&agrave;i học l&agrave;m người! <br />Ch&uacute;ng em nh&igrave;n nhau kh&uacute;c kh&iacute;ch tiếng cười <br />Len l&eacute;n chuyền tay g&oacute;i me dầm cuối lớp <br /><br />Rồi giờ đ&acirc;y theo d&ograve;ng đời xu&ocirc;i ngược <br />Vị chua cay thuở n&agrave;o cứ thấm đẫm bờ m&ocirc;i <br />Những l&uacute;c buồn em nhớ qu&aacute; - C&ocirc; ơi! <br />B&agrave;i học cũ chẳng bao giờ xưa cũ... <br /><strong><em><br />Nguyễn Thụy Diễm Chi<br /></em></strong><br /><br /><strong><span style="font-size: medium">THẦY<br /></span></strong><br />Cơn gi&oacute; v&ocirc; t&igrave;nh thổi mạnh s&aacute;ng nay<br />Con bỗng thấy t&oacute;c thầy bạc trắng<br />Cứ tự nhủ rằng đ&oacute; l&agrave; bụi phấn<br />M&agrave; sao l&ograve;ng xao xuyến m&atilde;i kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i <br />Bao năm rồi ? Đ&atilde; bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...<br />Lớp học tr&ograve; ra đi, c&ograve;n thầy ở lại<br />M&aacute;i ch&egrave;o đ&oacute; l&agrave; những vi&ecirc;n phấn trắng<br />V&agrave; thầy l&agrave; người đưa đ&ograve; cần mẫn<br />Cho ch&uacute;ng con định hướng tương lai <br /><br />Thời gian ơi xin dừng lại đừng tr&ocirc;i<br />Cho ch&uacute;ng con khoanh tay c&uacute;i đầu lần nữa<br />Gọi tiếng thầy với tất cả tin y&ecirc;u ... <br /><strong><em><br />Ng&acirc;n Ho&agrave;ng<br /></em></strong><br /><br /><strong><span style="font-size: medium">LỜI CỦA THẦY<br /></span></strong><br />Rồi c&aacute;c em một ng&agrave;y sẽ lớn<br />Sẽ bay xa đến tận c&ugrave;ng trời<br />C&oacute; bao giờ nhớ lại c&aacute;c em ơi<br />M&aacute;i trường xưa một thời em đ&atilde; sống<br />&nbsp;<br />Nơi đ&atilde; đưa em l&ecirc;n tầm cao ước vọng<br />Vị ngọt đầu đời b&oacute;ng m&aacute;t ca dao<br />Thủa học về c&aacute;i nắng x&ocirc;n xao<br />L&ograve;ng thơm nguy&ecirc;n như m&ugrave;i mực mới <br /><br />Dẫu biết rằng những th&aacute;ng ng&agrave;y sắp tới<br />Thầy tr&ograve; m&igrave;nh cũng c&oacute; l&uacute;c chia xa<br />Sao l&ograve;ng thầy canh c&aacute;nh nỗi thiết tha<br />Muốn gởi c&aacute;c em th&ecirc;m đ&ocirc;i điều nhắn nhủ <br /><br />Một lời khuy&ecirc;n biết thế n&agrave;o cho đủ<br />C&aacute;c em mang theo mỗi bước h&agrave;nh tr&igrave;nh<br />C&aacute;c em l&uacute;c n&agrave;o cũng nhớ đừng qu&ecirc;n:<br />Sống cho xứng với lương t&acirc;m phẩm gi&aacute;... <br /><br />Rồi c&aacute;c em mỗi người đi mỗi ng&atilde;<br />Chim tung trời bay bỗng c&aacute;nh thanh ni&ecirc;n<br />Ở nơi đ&acirc;u: rừng s&acirc;u, bi&ecirc;n giới khắp ba miền<br />Ở nơi đ&acirc;u c&oacute; thầy lu&ocirc;n thương nhớ <br /><strong><em><br />Tạ Nghi Lễ</em></strong> <br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=nh%25C3%25A0_gi%25C3%25A1o" rel="tag">nhà giáo</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25E1%25BA%25A7y_c%25C3%25B4" rel="tag">thầy cô</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?25</link>
<title><![CDATA[Chùm thơ của Hoàng T. Thanh Tâm]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 14 Oct 2008 04:07:53 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?25</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><strong><img style="width: 200px; height: 150px" src="http://www.thotre.com/pic_upload/1222171965~blog.jpg" border="0" width="200" height="150" /><br /><br />THƠ CHO BLOG</strong></p><p><br />Đ&atilde; l&acirc;u rồi em kh&ocirc;ng c&ograve;n lang thang Blog<br />Viết những comment vu vơ để biết c&oacute; ai đ&oacute; quan t&acirc;m đến m&igrave;nh<br />Nick anh vẫn s&aacute;ng những c&acirc;u status nửa chừng bỏ ngỏ<br />Kh&ocirc;ng biết từ bao giờ em sợ tiếng ch&agrave;o Buzz rồi lặng im. <br /><br />Đ&atilde; l&acirc;u rồi em cũng bỏ những d&ograve;ng tin<br />Sợ lạc lối giữa những feed giật g&acirc;n kh&ocirc;ng đầu kh&ocirc;ng cuối<br />Phần profile d&ugrave; c&oacute; nổi bật những đoạn tự thiệu n&ocirc;ng nổi<br />Cũng kh&ocirc;ng gi&agrave;nh được một chỗ cho em trong tr&aacute;i tim anh<br /></p><p><br />Em cũng kh&ocirc;ng c&ograve;n đổi avartar như những buổi đầu h&aacute;o hức l&agrave;m Blog<br />Để mặc Background nh&agrave;m ch&aacute;n giữa thế giới ảo s&ocirc;i động<br />Giống như c&ocirc; bạn kể về mối t&igrave;nh thơ mộng<br />&ldquo;C&oacute; những l&uacute;c b&ecirc;n nhau m&agrave; cảm gi&aacute;c ch&aacute;n ph&egrave;o, m&agrave;y ơi!&rdquo;<br />Trong friendlist, em từ bỏ hết những cuộc dạo chơi<br />Phần lớn được dẫn dắt từ những comment kiểu như:<br />&ldquo;l&acirc;u ng&agrave;y kh&ocirc;ng gặp&rdquo;, một c&aacute;i nh&aacute;y mắt hay c&aacute;i &ocirc;m bằng biểu tượng&hellip;<br />Em lẫn v&agrave;o đ&oacute; với những Avartar ương bướng<br />T&igrave;m ho&agrave;i để delete m&agrave; kh&ocirc;ng thấy &hellip; &ldquo;một người&rdquo;<br /></p><p><br />Em quyết định để tr&ecirc;n Blast một d&ograve;ng t&iacute;t<br />&ldquo;Những ng&agrave;y lười lang thang bỏ đi hoang&hellip;&rdquo;<br />Lũ bạn một-ng&agrave;y-kh&ocirc;ng-thể-c&oacute;-Blog nhắn tin đe dọa<br />&ldquo;Th&ocirc;i đi&ecirc;n v&agrave; refresh lại nghe kh&ocirc;ng!?&rdquo;<br />&hellip;<br />Em nghe tim m&igrave;nh lặng thinh <br />Nhưng kh&ocirc;ng biết l&agrave; cảm gi&aacute;c b&igrave;nh y&ecirc;n hay ch&igrave;m trong nỗi thất vọng<br />Blog kh&ocirc;ng anh<br />Entry hong g&oacute;c nắng cuối ng&agrave;y&hellip;</p><p><br /><br /><strong>THAO THỨC NG&Agrave;Y</strong></p><p><br />Những khoảng kh&ocirc;ng trong l&ograve;ng<br />rạo rực t&ocirc;i<br />Một buổi s&aacute;ng triền mi&ecirc;n theo những tiếng l&oacute;c c&oacute;c g&otilde; m&aacute;y<br />T&ocirc;i mệt nho&agrave;i trong những suy đo&aacute;n<br />loay hoay<br />C&oacute; khi đầu &oacute;c trống rỗng<br />Chỉ muốn l&agrave;m một c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; thật l&agrave; ng&ocirc;ng<br />H&eacute;t to l&ecirc;n hay g&acirc;y sự với một ai đ&oacute;<br />Rồi&hellip;th&ocirc;i<br />T&ocirc;i lu&ocirc;n đi t&igrave;m nửa cuộc sống của ri&ecirc;ng t&ocirc;i<br />T&igrave;m ho&agrave;i để v&ocirc; t&igrave;nh l&agrave;m lạc mất<br />Một sự thật l&agrave;&hellip;<br />m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể nắm bắt một l&agrave;n kh&oacute;i hư v&ocirc;<br />trong l&ograve;ng b&agrave;n tay b&eacute; nhỏ<br />C&ograve;n g&igrave; ở đằng sau bỏ lại<br />Nuối tiếc m&atilde;i<br />một tho&aacute;ng xưa y&ecirc;n b&igrave;nh<br />Trong những giấc mơ t&ocirc;i lu&ocirc;n c&oacute; h&igrave;nh ảnh một b&igrave;nh minh<br />C&oacute; lẽ bởi t&ocirc;i gh&eacute;t m&agrave;u ho&agrave;ng h&ocirc;n &uacute;a h&eacute;o!<br />C&oacute; phải chăng ước vọng thường theo con đường lắt l&eacute;o!!<br />T&ocirc;i v&agrave; bạn phải xu&ocirc;i theo!!!<br />như những chiếc l&aacute; rơi kh&ocirc;ng thể chảy ngược d&ograve;ng<br />như ng&agrave;y th&aacute;ng ba mẹ t&ocirc;i đong đầy khốn kh&oacute;<br />T&ocirc;i &ndash;<br />người trẻ của một thời đại <br />v&ugrave;i m&igrave;nh trong những nỗi lo kh&ocirc;ng t&ecirc;n<br />v&agrave; chảy theo d&ograve;ng s&ocirc;ng mải miết<br />Chỉ c&oacute; những ph&uacute;t yếu l&ograve;ng khựng lại<br />thảng thốt nhận ra suốt chuyến đi d&agrave;i<br />M&igrave;nh bỏ qu&ecirc;n<br />một tr&aacute;i tim y&ecirc;u thương trong g&oacute;c khuất<br />một niềm tin mẹ để trong g&oacute;i cơm qu&ecirc;<br />một lời thề <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; từng vực m&igrave;nh đứng dậy<br />Chợt nhận ra m&igrave;nh đang đứng ở đ&acirc;u <br />Giữa cuộc sống hiện đại n&agrave;y,<br />Một ngọn cỏ may<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; nương theo gi&oacute;&hellip;</p><p><br /><br /><strong>Đ&Ecirc;M NHỚ</strong></p><p><br />Đ&ecirc;m ngẹt thở nỗi nhớ<br />L&ograve;ng chật chội d&aacute;ng anh<br />Tỉnh giấc trong m&acirc;y kh&oacute;i<br />Một mơ ước chưa th&agrave;nh<br /></p><p><br />Em ch&igrave;m trong kh&uacute;c rối<br />Nỗi buồn đọng chơi vơi<br />Mưa nương theo cơn gi&oacute;<br />T&igrave;nh anh tr&ocirc;i xa vời<br /></p><p><br />Tho&aacute;ng ngỡ giọt sương rơi<br />Long lanh bờ mi ướt<br />M&ocirc;i kh&ocirc; vị rượu ch&aacute;t<br />Đ&ecirc;m soi t&igrave;nh em ri&ecirc;ng&hellip;</p><p><br /><br /><strong>NG&Agrave;Y KH&Ocirc;NG ANH</strong><br /><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Tặng Lu.)</em></p><p><br />Những ng&agrave;y buồn<br />Bạn rủ t&ocirc;i đi ăn kem<br />lớp đ&aacute; lạnh t&ecirc; tr&ecirc;n đầu lưỡi<br />t&ocirc;i nhớ đến cốc si r&ocirc; đ&aacute; trong hồi ức của n&agrave;ng Geisha nọ<br />thấm đượm vị nồng thơm tho<br />của hy vọng&hellip;một ng&agrave;y xa x&ocirc;i<br />Những ng&agrave;y buồn <br />Bạn rủ t&ocirc;i<br />c&ugrave;ng đạp xe thả dốc<br />luồng gi&oacute; m&aacute;t mơn man thổi mạnh<br />t&ocirc;i x&ograve;e tay<br />bắt hụt nỗi l&ograve;ng m&igrave;nh <br />giữa kh&oacute;i bụi v&agrave; v&agrave;i thứ linh tinh<br />Những ng&agrave;y buồn<br />Bạn bảo t&ocirc;i<br />Nằm d&agrave;i tr&ecirc;n b&atilde;i cỏ xanh mượt&hellip;ri&ecirc;ng một m&igrave;nh<br />nhắm mắt lại v&agrave; mơ m&agrave;ng nơi xa ng&aacute;i<br />t&ocirc;i cởi bỏ lớp vỏ bọc trước cuộc đời<br />rồi vẫn sợ ai đ&oacute; lấy đốt đi<br />như n&agrave;ng ti&ecirc;n &uacute;t sợ kh&ocirc;ng thể về trời<br />t&ocirc;i mệt mỏi n&iacute;u giữ<br />nỗi buồn lưng chừng<br />c&aacute;nh chong ch&oacute;ng giấy kh&ocirc;ng đủ sức bay l&ecirc;n<br />Những ng&agrave;y buồn<br />T&ocirc;i lu&ocirc;n nhớ đến một c&aacute;i t&ecirc;n<br />d&ugrave; bạn bảo t&ocirc;i l&agrave;m những h&agrave;nh động kiểu con n&iacute;t<br />t&ocirc;i thấy m&igrave;nh lẫn lộn giữa sự thật<br />qu&ecirc;n hay kh&ocirc;ng thể qu&ecirc;n<br />Những ng&agrave;y buồn<br />T&ocirc;i lạc v&agrave;o những cơn m&ecirc;&hellip;lặp đi v&agrave; lặp lại<br />ng&agrave;y k&eacute;o d&agrave;i m&atilde;i<br />ng&agrave;y kh&ocirc;ng anh&hellip;<br />&nbsp;<br /><strong>Ho&agrave;ng T. Thanh T&acirc;m</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=ho%25C3%25A0ng_t._thanh_t%25C3%25A2m" rel="tag">hoàng t. thanh tâm</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.trongnghia.info/read.php?24</link>
<title><![CDATA[Viết cho dã quỳ]]></title> 
<author>Trương Trọng Nghĩa &lt;truong@trongnghia.info&gt;</author>
<category><![CDATA[Sáng tác bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 14 Oct 2008 03:44:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.trongnghia.info/read.php?24</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://www.thotre.com/pic_upload/1223547186~da-quy.jpg" onmouseover="return true;undefined" onmouseout="return true;undefined" border="0" alt="Viết cho d&atilde; quỳ " title="undefined" width="200" height="153" /><em><br /><br />(...nhưng em n&oacute;i l&agrave; d&atilde; quỳ của m&ugrave;a n&agrave;o / m&ugrave;a đ&ocirc;ng / đ&uacute;ng rồi m&ugrave;a hoa / uh c&acirc;y non mọc l&ecirc;n nở hoa v&agrave; t&agrave;n rụi trong v&ograve;ng một năm...)</em> <br /><br /><br /><span style="font-weight: bold" class="Apple-style-span">1.</span> <br /><br />Từ t&agrave;n rụi nụ mầm vươn l&ecirc;n v&agrave;o l&uacute;c kh&ocirc;ng ai c&ograve;n nhớ (sự l&atilde;ng qu&ecirc;n lu&ocirc;n thường trực trong t&acirc;m tr&iacute; con người) những mầm xanh kh&ocirc;ng như l&aacute; cỏ m&agrave; được xem như l&aacute; cỏ cứ khuất lấp trong ngăn ngắt rậm rạp cứ lặng lẽ b&ecirc;n vệ đường trước thềm nh&agrave; khắp ch&acirc;n đồi (giờ đồi hoang cũng kh&ocirc;ng c&ograve;n nhiều v&igrave; lo&agrave;i người sinh s&ocirc;i nẩy nở bung chiếm c&ograve;n nhanh hơn cả cỏ c&acirc;y)<br /><br />Rồi những chiếc l&aacute; h&igrave;nh b&agrave;n tay xo&egrave; ra run rẩy h&acirc;n hoan trong mưa bụi (dường như tất cả hạnh ngộ thuở ban sơ đều như vậy) mưa c&agrave;ng dấm dứt đất c&agrave;ng đỏ ứ c&acirc;y l&aacute; c&agrave;ng xanh non tươi rờn rợn mưa mưa mưa mưa nước nu&ocirc;i dưỡng sự sống bằng những ngập tr&agrave;n thấm s&acirc;u dịu nhẹ (cũng c&oacute; khi lắm khi hung tợn tr&agrave;o d&acirc;ng) mưa mưa mưa mưa d&atilde; quỳ theo mưa m&agrave; lớn<br /><br />Đ&oacute; l&agrave; c&aacute;ch tồn tại cổ xưa nguy&ecirc;n thuỷ nhất tồn tại theo bầy đ&agrave;n mỗi đơn lẻ l&agrave; một trong nhiều trong những cộng đồng mỗi đơn lẻ (tưởng như) giống nhau về h&igrave;nh thể về t&iacute;nh c&aacute;ch về th&acirc;n phận đứng b&ecirc;n nhau l&agrave;m n&ecirc;n thế giới (tưởng như) c&ocirc;ng bằng b&igrave;nh đẳng hướng về &aacute;nh s&aacute;ng hướng về bầu trời m&agrave; ngờm ngợp m&agrave; mải miết m&agrave; vươn cao m&agrave; xo&egrave; tay m&agrave; ươm nụ m&agrave; hồn nhi&ecirc;n m&agrave; chờ đợi<br /><span style="font-weight: bold" class="Apple-style-span"><br />2. <br /></span><br />C&oacute; xứ sở chọn khắc nghiệt l&agrave;m t&iacute;nh c&aacute;ch đặc th&ugrave; (kh&ocirc;ng chừng mực kh&ocirc;ng điều độ kh&ocirc;ng sắc m&agrave;u trung t&iacute;nh) xứ sở d&atilde; quỳ kh&ocirc;ng c&oacute; m&ugrave;a thu kh&ocirc;ng c&oacute; m&ugrave;a xu&acirc;n (chỉ hai m&ugrave;a mưa nắng) xứ sở buồn mu&ocirc;n thuở bụi m&ugrave; trời (bụi lừng lững đi lừng lững dựng từng cột đỏ tr&ecirc;n những con đường m&ograve;n vắng vẻ kh&ocirc; kh&aacute;t) th&aacute;ng mười hai lạnh lẽo kh&ocirc; ng&ugrave;n ngụt nắng l&agrave; t&iacute;n hiệu để d&atilde; quỳ mở bung.<br /><br />Đ&oacute; l&agrave; kh&ocirc;ng gian m&ecirc;nh m&ocirc;ng (đồi nối tiếp đồi thung lũng k&eacute;o d&agrave;i thung lũng) l&agrave; cuồng nộ gi&oacute; (gi&oacute; như đo&agrave;n chiến m&atilde; r&agrave;n rạt lao qua kh&ocirc;ng cần biết sẽ về đ&acirc;u kh&ocirc;ng cần biết g&igrave; đang đ&oacute;n đợi cứ ph&iacute;a trước m&agrave; phi m&agrave; lồng lộn sải v&oacute;) l&agrave; bướm hoang l&agrave; ong rừng l&agrave; bước ch&acirc;n bồn chồn của những người đ&agrave;n b&agrave; lu&ocirc;n mơ những giấc mơ bất ổn <br /><br />L&agrave; d&atilde; quỳ tồn tại như một d&acirc;ng hiến kh&ocirc;ng cần l&yacute; do<br /><span style="font-weight: bold" class="Apple-style-span"><br />3. <br /></span><br />D&atilde; quỳ d&atilde; quỳ d&atilde; quỳ cứ v&agrave;ng mơ v&agrave;ng tươi v&agrave;ng xuộm v&agrave;ng ch&aacute;y cứ rừng rực m&ecirc; đắm mi&ecirc;n man tr&ecirc;n nền xanh của l&aacute; nền đỏ của đất bazan cứ tạo n&ecirc;n những đối cực nhức nhối xốn xang đ&ocirc;i khi kh&oacute; chấp nhận trong mắt người <br /><br />Kh&ocirc;ng chờ đợi kh&ocirc;ng kh&aacute;t khao kh&ocirc;ng ho&agrave;i vọng d&atilde; quỳ (dường như) hồn nhi&ecirc;n bung nở hồn nhi&ecirc;n toả hương hồn nhi&ecirc;n v&agrave;ng v&agrave;o nắng v&agrave;o sương v&agrave;o bụi đỏ hồn nhi&ecirc;n l&agrave;m mặt trời thắp nắng trong hoang lạnh hồn nhi&ecirc;n l&agrave;m n&ecirc;n linh cảm bất an m&ugrave;a xao x&aacute;c<br /><br />Đ&atilde; c&oacute; những ngợi ca đ&atilde; c&oacute; những cười cợt đ&atilde; c&oacute; những rắp ranh đ&ograve;i chia sẻ đ&atilde; c&oacute; những dự t&iacute;nh can thiệp ri&ecirc;ng tư d&atilde; quỳ (dường như) v&ocirc; t&acirc;m (dường như) ngo&agrave;i cuộc cứ v&agrave;ng cho hết đời sống m&igrave;nh (v&igrave; đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; m&igrave;nh) rồi rời r&atilde; rũ rượi trong gi&oacute; đ&ocirc;ng rồi kh&ocirc; đi n&acirc;u sẫm tr&ecirc;n những c&agrave;nh nh&aacute;nh trụi trơ rồi khuất lấp rồi biến tan <br /><br />M&ugrave;a đ&atilde; kh&ocirc; ng&agrave;y đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n hoang hoải gi&oacute;<br />D&atilde; quỳ b&igrave;nh thản đợi hồi sinh<br />&nbsp;<br /><span style="font-weight: bold" class="Apple-style-span">4. <br /></span><br />Những người đ&agrave;n b&agrave; mang giấc mơ bất ổn ch&ocirc;n tr&ecirc;n sườn đồi đ&ecirc;m đ&ecirc;m chờ mưa chờ qu&ecirc;n l&atilde;ng nghe trong tiếng sấm khắc khoải c&oacute; niềm &acirc;u lo rồi đồi hoang sẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; đồi hoang nữa.<br /><br /><span style="font-weight: bold" class="Apple-style-span">Đinh Thị Như Th&uacute;y</span><br/>Tags - <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=th%25C6%25A1" rel="tag">thơ</a> , <a href="http://www.trongnghia.info/tag.php?tag=%25C4%2591inh_th%25E1%25BB%258B_nh%25C6%25B0_th%25C3%25BAy" rel="tag">đinh thị như thúy</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>